Chương 31
trên, vừa chạm vào vành tai đỏ ửng của cô thì tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” vang lên.
“Duật Hoành, Ôn Nhiễm?
Hai đứa có ở trong đó không?” “Mẹ anh ” Ôn Nhiễm nhân lúc anh nới lỏng lực mà vội vàng thoát ra đứng dậy.
Chu Duật Hoành ngả người về sau, ngẩng đầu thở ra một hơi để bình phục du͙c vọng cuồn cuộn “Anh thật sự nghi ngờ em đang mượn cơ hội để mắng anh đấy.” “Nghe ra được là tốt rồi.” Ôn Nhiễm mặc kệ anh có bình phục hay chưa mà đi thẳng đến mở cửa.
Bà Ninh Nhân nhìn cô, rồi nhìn người trên sofa, xác nhận y phục hai người chỉnh tề thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó là những lời lải nhải theo kiểu trưởng bối, chủ yếu là dành cho Chu Duật Hoành “Đừng tham vui nhất thời, chuyện này cần nhìn xa trông rộng.
Muốn tốt mà không được thì đó là nỗi đau cả đời.” Gương mặt Chu Duật Hoành tối sầm đi nửa tấc.
Anh mất năm giây để hiểu được chuỗi lời lẽ của bà Ninh Nhân, rồi mất thêm vài giây để phán đoán gương mặt hư không, cố gắng trấn tĩnh của Ôn Nhiễm, và đưa ra kết luận.
“Em lại bép xép gì với mẹ anh nữa?” Ôn Nhiễm nghiêng người lách ra ngoài chuồn mất.
“Em đứng lại đó cho anh ” Chu Duật Hoành định đuổi theo nhưng bà Ninh Nhân giữ chặt anh lại, dặn dò bên tai “Con nhịn một chút đi.
Ôn Nhiễm cũng vì tốt cho con thôi.
Không phải chỉ là một thời gian sao, cắn răng là qua được.” Gương mặt Chu Duật Hoành đen như mực “Chỉ có mẹ tin cô ấy ” “...
Không phải con đang dùng thuốc bên phương diện kia sao?” “Con không có bệnh ” Chu Duật Hoành nghiến răng “Cho dù có bệnh, vừa rồi mẹ không gõ cửa thì cũng đã thuốc đến bệnh trừ rồi.” Bà Ninh Nhân “À?” Chu Duật Hoành đuổi theo ra ngoài, lúc này Ôn Nhiễm đã lái xe đi mất rồi.
Anh đuổi đến cổng cơ sở nghiên cứu, trơ mắt nhìn xe của Ôn Nhiễm lái vào, còn mình thì bị bảo vệ chặn lại.
Ôn Nhiễm cũng phát hiện ra anh, cô dừng xe rồi hạ cửa kính xuống.
Một cánh tay thon trắng vươn ra, từ từ giơ một ngón tay lên về phía anh.
Đó là ngón giữa.
Chu Duật Hoành nhìn chằm chằm ngón tay đó, nó trắng nõn nổi bật trong đêm đen, lại còn đầy vẻ miệt thị khiến anh tức cười.
Chắc là trút được chút xíu giận nên tối đó Ôn Nhiễm ngủ cũng không tệ lắm.
Sáng hôm sau, đàn chị vừa đến phòng nghiên cứu liền hẹn Ôn Nhiễm “Tiểu Nhiễm, trưa nay em có rảnh không?
Dung Dung nói muốn mời em một bữa cơm.” Dung Dung là em gái của đàn chị.
Ôn Nhiễm nói “Không cần khách sáo như vậy.” “Không được, không được Không có công của em nói giúp thì bọn chị sẽ bị ăn mắng mất.
Dung Dung nói nhất định phải mời em.” Ôn Nhiễm từ chối không được, đành phải đồng ý.
Quán ăn ở ngay gần trường, ba người dùng cơm xong, đàn chị nói muốn vào trường lấy tài liệu, Ôn Nhiễm cũng tiện đường nên đi theo.
Vừa đi đến dưới khu giảng đường, Dung Dung chỉ về một hướng “Kia, người kia chính là Giang Hi Dao.” Đàn chị mở lời không chút khách sáo “Nhìn cái mặt đó là biết không phải người có phẩm đức tốt đẹp gì rồi.
Dựa vào có hai đồng tiền dơ bẩn...” Cô ấy đang nói thì nhìn rõ mặt Giang Hi Dao, lời nói đột ngột im bặt.
Cô bạn nửa xấu hổ nửa lúng túng ho khan một tiếng “Thật ra ngoài hình này có chút thiếu sót, cũng khác biệt lắm, chứ không phải hoàn toàn giống nhaụ” Ôn Nhiễm hiểu đàn chị đã