Chương 30
đây mà gọi là không biết ăn nói sao?
Một cái miệng có thể cân cả đám.
Chu Duật Hoành kéo Ôn Nhiễm đang điên cuồng ăn chiếc bánh kem sang một bên “Vậy các vị tiếp tục nói chuyện phiếm nhé.
Tôi và vợ tôi đi thâm nhập nói chuyện về chuyện nối dõi tông đường đây.” Thâm nhập...
Nói chuyện...
Các phu nhân “...” Bà Ninh Nhân che mặt “...” Phòng nghỉ của sảnh tiệc nằm ở lầu hai.
Vừa vào phòng nghỉ, chiếc bánh kem nhỏ trong tay Ôn Nhiễm đã bị cướp mất.
Chu Duật Hoành ăn hết chiếc bánh kem của cô chỉ trong hai miếng, còn chê cô “Bình thường cái miệng của em cãi anh bép xép như thế, sao trước mặt mấy người đó thì em lại câm như hến?
Không biết cãi lại sao?” “Tôi đâu phải là thái tử gia nhà họ Chu, tôi không có cái năng lực “xong việc” đó.” Ôn Nhiễm không nói gì cũng bị bà Ninh Nhân bắn “đạn”.
Nếu cô mở miệng cãi lại thì còn gì nữa.
“Em không phải thái tử gia nhà họ Chu, em là thái tử phi, em sợ cái gì.” Trong xương cốt Chu Duật Hoành thực chất rất hỗn, không kiêng nể gì.
Anh còn bày mưu cho cô “Cãi không lại thì em đánh đi.
Cùng lắm thì cởi giày cao gót trên chân ra gõ vào trán họ, một nhát là trúng, bảo đảm một lần là nổi tiếng.” Ôn Nhiễm cạn lời “...” Cô lười múa mép múa tay với anh “Anh đến đây làm gì?” “Kiểm tra cương.” Ôn Nhiễm từ cạn lời chuyển sang khó hiểu “Anh kiểm tra cái cương gì?” Chu Duật Hoành nhéo cổ tay cô rồi nhẹ nhàng kéo một cái.
Cô bất ngờ ngã thẳng vào lòng anh.
Anh dùng một tay ôm lấy vòng eo thon mềm của cô, tay còn lại xoa xoa tấm lưng mịn màng tinh tế của cô “Ai cho em mặc cái này?” Bộ lễ phục của Ôn Nhiễm là thiết kế cắt chữ V sâu ở lưng.
Thực ra nó không hở hang, nhưng thân hình cô lại quyến rũ nên khiến một chiếc váy vốn không quá hở lại toát ra một phong tình gợi cảm khác biệt khi được mặc trên người cô.
Bản thân cô không biết, nhưng Chu Duật Hoành nhìn thấy rất rõ, có rất nhiều đàn ông trong sảnh tiệc đang lén nhìn cô.
Lòng bàn tay chai sạn mỏng của Chu Duật Hoành vỗ vào sống lưng cô khiến cô tê dại, như bị điện giật.
“...
Mẹ anh đưa, anh hỏi bà ấy đi.” Chu Duật Hoành “ồ” một tiếng “Sao lại mắng anh rồi?” Ôn Nhiễm trở tay định gạt tay anh ra, nhưng cô không gạt được, còn bị anh cắn ngược lại một cái “Sờ anh làm gì.” Ôn Nhiễm tức đến mức muốn lấy giày cao gót ném vào đầu anh, cô nghiến răng nghiến lợi “Mẹ anh chọn lễ phục, anh tự đi mà hỏi bà ấy ” “Bảo sao hôm nay mí mắt anh cứ giật liên tục, hóa ra là mẹ anh đâm sau lưng anh.” Chu Duật Hoành bóp eo cô, xoay người cô nửa vòng.
Ôn Nhiễm còn chưa kịp phản ứng thì một xúc cảm hơi lạnh đã áp lên lưng cô.
“Đẹp thật, nhưng sau này đừng mặc.” Ôn Nhiễm ý thức được anh đang hôn lưng cô.
Làn da trắng nõn lập tức nổi lên một tầng da gà nhỏ.
Cô giãy giụa muốn thoát khỏi đùi anh nhưng lại bị anh kiểm soát chặt hơn.
Nụ hôn rơi xuống vai cô, anh ta đổi ý “Có thể mặc, nhưng chỉ được mặc ở nhà cho anh xem thôi.” “Chu Duật Hoành, anh có bị bệnh không đấy ” Chút sức lực này của Ôn Nhiễm chẳng khác gì mèo cào ngứa đối với anh, không có bất kỳ tác dụng nào, ngược lại còn khiến anh càng thêm ngứa ngáy trong lòng.
Môi mỏng của anh di chuyển lên