Ngón giữa của Trầm Lăng bắt chước động tác giao hợp, cách lớp vải mượt mà chạm vào cái khe hẹp nơi huyệt xử nữ.
- Hôm đó em cũng cᏂị©Ꮒ chị như thế này này, hơi ngứa một chút, thật là sướиɠ...
Cậu cứng đờ người nhìn cô chăm chú.
Váy ngủ dây mỏng tang ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai trắng sữa của thiếu nữ.
Vạt áo trước lỏng lẻo rũ xuống để lộ ra khe ngực hấp dẫn và đôi núm phấn hồng sinh động.
- Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của em đã vào rồi... Em xem thử giúp chị xem, lỡ đâu có thai thì sao?
Cô vừa hỏi vừa cởϊ qυầи lót, banh rộng thân dưới, để lộ động thịt cho cậu nhìn.
Đôi mắt Trầm Gia Hòa nóng lên, chuyển tầm mắt đi, đôi mắt phượng hẹp dài liếc lại như đao, lạnh thấu xương.
- Em không đút vào nên chị sẽ không mang thai.
- Nhưng nhỡ đâu mang thai thì sao? Em có chịu trách nhiệm không?
Cậu khép môi mỏng lại, không lên tiếng.
Giọng cô trong veo quanh quẩn bên tai cậu:
- Sao lại không nhìn chị?
Hàng mày cậu nhíu chặt hơn, không khách sáo chút nào:
- Tránh xa em ra!
Tay phải nắm thành đấm, giữ chặt đùi mình, thành thế phòng thủ.
- Em đang sợ chị đấy à?
Trầm Lăng nắm lấy cánh tay đang căng thẳng của cậu, nhẹ nhàng vỗ về an ủi:
- Chị không ăn thịt em đâu.
Trầm Gia Hòa muốn kéo tay về nhưng Trầm Lăng lại giữ chặt không buông, kéo thẳng đến vạt váy mỏng ngắm, đặt tay cậu lên bộ ngực sữa chập trùng.
Trầm Gia Hòa nắm lấy bầu vυ" mềm mại, da đầu như muốn nổ tung. Cô lại còn điều khiển tay cậu nhào nặn cái vυ" tròn.
Cọ sát tỏa nhiệt.
Nhịp tim Trầm Gia Hòa vọt lên, bỗng nhiên rụt tay lại, vô thức sờ lòng bàn tay như sợ dính cái gì.
Trầm Lăng liếc xuống đũng quần cậu, lẳng lặng cười, nhanh chóng kéo khóa quần cậu ra, cởϊ qυầи lót.
Chỗ căng phồng bật mở, dươиɠ ѵậŧ bật ra khỏi đũng quần căng chặt ngóc dậy thẳng tắp.
- Oa, to thật đấy, để chị đo giúp em xem dài bao nhiêu.
Cô móc dươиɠ ѵậŧ ra khỏi quần, đôi bàn tay cẩn thận từng tí một nâng lửa nóng lên.
Nhẹ nhàng vuốt ve qυყ đầυ như sờ đầu trẻ con, cô nói:
- Sẽ còn to hơn nữa đấy, chị không ăn nổi mất.
Cậu tức đến rung ngực, huyệt Thái Dương nảy lên:
- Chị dâʍ đãиɠ thật đấy...
Cô cười khẽ:
- Chị chỉ dâʍ đãиɠ với mỗi em thôi, thích không?
Trầm Gia Hòa sững ra một chút, rốt cuộc dời mắt, nhìn khuôn mặt cười ra lúm đồng tiền của cô.
- Tại sao cơ chứ?
Cơ thể cậu đang chìm trong du͙© vọиɠ, nhưng mắt lại cực kỳ tỉnh táo, cứ thế nhìn thẳng vào mắt cô.
Cô vô tội chớp mắt, chỉ vào dươиɠ ѵậŧ đang cương cứng của cậu:
- Chị đang giúp em, em cương rồi kìa.
Trầm Gia Hòa híp mắt, một tay nắm lấy cái cằm nhọn của cô:
- Chị bị cái gì kí©ɧ ŧɧí©ɧ à?
Sức của cậu rất lớn, tay còn lại bắt lấy cánh tay của cô, éo ra sau bàn máy tính.
Lưng Trầm Lăng cọ vào cạnh bàn, đối mặt với đôi mắt đen sâu thẳm của câu, ngẩn người hai giây.
Trầm Gia Hòa quá thông minh, lại còn hiểu rõ cô cực kỳ, có thể nhìn ra ý đồ của cô.
Cô thầm nhủ không được thất thố, nhanh chóng tỏ vẻ thản nhiên.
Cậu nhanh chóng quan sát khuôn mặt cô, không có bất kỳ biểu cảm gì, trầm giọng hỏi:
- Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Ai khiến chị trở nên như thế này?
Là các người đó!
Trầm Lăng nuốt cơn hận vào sâu trong lòng, hơi rũ mắt xuống, ánh mắt tỏ vẻ bất đắc dĩ và tổn thương.
Cô thở dài:
- Vì chị mới phát hiện ra một chuyện.
Cô thả nhẹ giọng, cách xa là không nghe được.
Cậu cúi người, sẵn sàng lắng nghe.
Cô rướn cổ lên, môi đỏ kề sát tai cậu, giọng nói nhỏ vụn vờn quanh màng nhĩ.
Khiến cho người ta ngứa ngáy.
- Chị thích em.