⬅ Trước Tiếp ➡
Trầm Lăng vươn hai tay ôm lấy cậu, móng tay nhọn cào lên bộ đồng phục hơi mỏng, cách lớp áo cọ vào l*иg ngực cậu.
Trầm Gia Hòa bị cào đến phát ngứa. Cô dính sát sau lưng cậu khiến cậu có thể cảm nhận được đường cong của đôi gò sữa.
Lại không nén nổi nhớ đến hình ảnh đêm qua cậu nằm trên người cô, bú ʍúŧ núʍ ѵú.
Bụng dưới bắt đầu căng chặt, một đám lửa lại đang khơi lên.
Nhưng cậu vừa tức lại vừa cuống. Ban ngày ban mặt mà chị ấy dám!
Bên ngoài cửa phòng bếp có tiếng quệt dép lê đang đi về phía này.
Cậu hất mạnh tay cô ra.
Đúng lúc đó, mẹ Trầm đi vào phòng bếp, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, cười nói với nói với Trầm Gia Hòa:
- Để mẹ rửa cho, con mau đi học đi, đừng để đi trễ.
Trầm Gia Hòa thưa dạ rồi bước nhanh đi.
Trầm Lăng nói để cô rửa bát của em trai. Mẹ Trầm gật đầu, không thèm quan tâm cô có đi trễ hay không.
Chờ hai người đi rồi, Trầm Lăng một thân một mình rửa ráy bát đũa, từ từ mở vòi nước lên, nhìn chăm chăm làn nước lạnh trong suốt chảy trên bộ bát sứ dành riêng cho cậu.
Ý cười trên môi dần đậm hơn.
Trầm Gia Hòa, mày trốn không thoát đâu.
Sau đó, Trầm Gia Hòa hoàn toàn không để sự tồn tại của Trầm Lăng vào mắt, cứ xem cô như không khí.
Một phòng hai người ở, chỉ cần chỗ có mặt cô là cậu sẽ đi ngay, nửa đêm vác chăn mỏng ra ghế sô pha ngủ.
Cậu rất thông minh, làm vài hành động, dù có lạnh lùng với Trầm Lăng như thế nào thì bố mẹ cũng không thấy có vấn đề gì.
Một đêm nào đó, cô tắm rửa xong xuôi thì thấy Trầm Gia Hòa đang xem tình hình chứng khoán buổi tối.
Trầm Gia Hòa chưa đủ mười tám tuổi, phải dùng thẻ căn cước của bố mở tài khoản hộ.
Bình thường cậu học bài xong thì giải đề, học hành có vẻ nhẹ nhàng hơn người bình thường. Rảnh rối lại mở biểu đồ chứng khoán lên xem, không cần phải đợi lâu.
Trầm Lăng nghèo đến nỗi ngay cả ngay cả muốn ăn một tô bún thập cẩm cay cũng phải tính toàn, còn Trầm Gia Hòa lại dùng tiền tiêu vặt để đầu tư cổ phiếu, hình như còn ăn rất nhiều.
Trầm Lăng vào phòng, nhìn mấy cái biểu đồ đủ thứ đường gấp khúc, cảm thấy hoa cả mắt.
Trầm Gia Hòa phát hiện cô đến gần, vốn định né xa nhưng tình hình mua bán đang gấp hơn nên không thể không ngồi máy tiếp.
Mấy hôm nay Trầm Lăng cũng không để ý đến cậu, khiến cậu cũng dần dần buông lỏng cảnh giác.
Trầm Lăng quay lưng về phía cậu thắt dây váy ngủ rồi dùng máy sấy sấy khô mái tóc ướt sũng.
Nền phần mềm đầu tư cổ phiếu màu đen, dưới ánh sáng phản xạ cứ như một tấm gương đen sì.
Trầm Gia Hòa lại bị tấm thân mặc váy ngủ dây hồng phấn kia hấp dẫn.
Hai chiếc dây tinh tế cột chặt trên bờ vai trắng gầy của cô. Cánh tay thon dài đung đưa, máy sấy thì phun khí nóng làm bay mái tóc dài óng ả.
Đuôi tóc dứng vào lưng, da thịt lại thấm ít vệt nước óng ánh cực kỳ mê người.
Trầm Gia Hòa thu hồi tầm mắt lại, đôi dây váy kìa còn loanh quanh trong đầu, xua mãi không đi, hoàn toàn làm tinh thần của cậu bị đảo loạn. Cậu nhanh chóng mất trắng, định tắt máy bỏ đi.
Một đôi cánh tay ấm áp sát đến, ôm lấy cổ của cậu, thân mật cọ vào lưng.
- Xong rồi à?
Tim cậu đậu cuồng loạn, giọng nói khàn khàn:
- Đi ra!
Cô càng quấn chặt lấy cậu hơn, hai tay hai chân mềm mại quấn lấy cậu, tay vói vào ngực, dạng rộng đôi chân ngồi lên đùi.
Váy dây rất ngắn, chân váy chạm mông. Cô mặc mỗi qυầи ɭóŧ, gần như là cởi truồng dính sát vào cậu.
Trầm Gia Hòa chỉ cảm thấy đùi mình nóng hôi hổi, không chịu nổi, muốn thô bạo đẩy cô ra.
Cô đã chuẩn bị sẵn, cứ như đô vật, hai tay ôm siết lấy người cậu nhất định không buông.
Cậu đang định tách cô ra thì tai lại bị phà hơi nóng ẩm.
- Nếu em nhúc nhích thì chị sẽ hét lên đấy.
Cô thành công uy hϊếp cậu. Dù sao đêm hôm ấy thì cậu cũng đã có chủ động.
Cậu suy nghĩ một lúc, không định từ chối lần nữa, chỉ cọ sát vào cô, hỏi:
- Rốt cuộc chị muốn làm gì?
Trầm Lăng tựa mặt vào bờ vai rộng của cậu, hít hà hương bạc hà thoang thoảng.
Chẳng biết tại sao cô cảm thấy cậu rất thơm, có lẽ vì có lẫn với hương của đàn ông nữa.
- Sao lại làm lơ chị?
Cậu nhíu mày:
- Chị quá phiền.
Cô thầm cười lạnh. Rốt cuộc cũng cảm nhận được cảm giác của cô khi trước rồi sao.
Từ bé nó đã thích làm phiền và bắt nạt mình.
Cô làm ổ trong ngực cậu cứ như con mèo, cọ qua cọ lại, cố ý chạm núʍ ѵú vào ngực cậu.
- Hôm đó em khiến chị sung sướиɠ lắm, chị muốn thêm lần nữa, muốn cái lỗ nhỏ dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của em.
Cô vừa nói vừa liếc cậu.
Quả nhiên nhìn thấy cậu nuốt ực một phát.
Đàn ông ấy à, đúng là khẩu thị tâm phi.
Cô xoa nhẹ lên yết hầu của cậu, cào khe khẽ.
Rồi lại âm thầm cảm thán, em mình đến nhíu mày cũng đẹp trai vô cùng.
Nếu nó không phải em trai cũng mình, có khi mình sẽ yêu nó mất.
Cậu bị gãi đến phát ngứa nên ra tay cản lại:
- Em nói rồi, chỉ một lần đó thôi.
Cô chuyển hai chân, vắt ngang qua đùi cậu, xốc váy lên để lộ ra qυầи ɭóŧ màu vàng nhạt đáng yêu.
Đối mặt thẳng với cậu, ngửa mình ra sau, ngón tay như cách lớp vải, trêu đùa, mò mẫm huyệt nhỏ phấn nộn của mình.
- Trong huyệt nhỏ dính ít tϊиɧ ɖϊ©h͙ của em. Em nói xem, chị có thể mang thai không?
⬅ Trước Tiếp ➡