Hành vi dị thường của Tần Minh Nguyệt rất nhanh bị người bên dưới phát hiện ra, dọa đến bảo vệ cuống quýt vội vàng mà chạy lên, chỉ sợ chậm một bước cô liền nhảy xuống, dẫn đến huyết án liên quan mạng người không phải là chuyện nhỏ.
Bảo vệ rất nhanh lên đến tầng thượng, nhìn thấy Tần Minh Nguyện ngây ngốc đứng ở tầng thượng, hơi chút do dự, anh ta quyết định không làm nhiễu loạn Tần Minh Nguyệt, trước khi cô chưa có bất kỳ phản ứng gì, lôi cô trở về.
Bảo vệ nhẹ tay nhẹ chân đi về phía Tần Minh Nguyệt, toàn bộ tâm tư của Tần Minh Nguyệt đều đang tìm con trai, căn bản không biết sau lưng có người, nhưng rốt cuộc cô là người mới sinh xong, lại trải qua mấy ngày dày vò như vậy, thân thể đã sớm suy nhược đến một chút sức lực cũng không có, lúc này hai tay cô đột nhiên chống lên bức tường của tầng thượng, cả người yếu ớt dựa dựa lên bức tường, bảo vệ ở phía sau vừa thấy, cho rằng bộ dáng cô như vậy chính là tư thế muốn trèo lên trên bức tường nhảy xuống.
Trong lòng bảo vệ chợt gấp, bước nhanh qua vài bước lớn, lúc này dường như Tần Minh Nguyệt cảm thấy phía sau mình có người, cô vừa quay đầu liền nhìn thấy một người đàn ông đang bước nhanh xông về phía mình, lòng cô chợt hoảng, theo bản năng muốn lùi về phía sau, nhưng lại không có chỗ để lùi, nửa người trước bởi vì quán tính, bắn ra khỏi bức tường vây.
Tròng lòng bảo vệ càng thêm hoảng, lớn tiếng nói “Phu nhân, đừng kích động…”
Anh ta vừa la vừa nhanh chóng nhào qua, muốn tóm Tần Minh Nguyệt lại, ai ngờ chân bị trượt, dùng lực chính xác đẩy Tần Minh Nguyệt một cái, đôi mắt trừng nhìn Tần Minh Nguyệt rơi xuống trước mắt anh ta.
Bảo vệ trong chớp mắt liền mờ mịt, sắc mặt bị dọa cho trắng tái, lập tức liền tê liệt trên đất, trong đầu chỉ có duy nhất một ý niệm là “Hỏng rồi, thế này là mình thành kẻ giết người rồi?”
Tần Minh Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, cả người liền trực tiếp rơi xuống, trong khoảnh khắc ấy, trong đầu cô trống không, sắc mặt cũng trắng tái, chỉ có duy nhất một suy nghĩ là, cô chết rồi, con trai phải làm đây.
Vốn cho rằng bản thân chết chắc không chút nghi ngờ, ai ngờ lúc rơi đến một nửa, dường như có thứ gì đó quấn lại, tốc độ rơi xuống dưới giảm dần lại, nhưng Tần Minh Nguyệt luôn nhắm chặt mắt, căn bản không dám mở mắt ra xem.
Đến khi “phịch” một tiếng, tiếp đó là cảm giác đau đớn truyền đến, Tần Minh Nguyệt chỉ có cảm giác đau, đã phán đoán không ra được rốt cuộc là cơn đau từ nói nào truyền đến, sau đó bên phía ghế lái mở cửa xe ra, Lộ Triệt Minh xuống xe ngẩng đầu, gương mặt kinh hoàng nhìn thấy trên nóc xe mình có một người phụ nữ.
Ngay sau đó anh ra đến cửa xe phía sau, nhìn thấy người đàn ông ngồi ở bên trong không có chút động tĩnh nào, khóe miệng khẽ co rút “Tổng giám đốc, xem tình huống hình như có một người phụ nữ tự sát, lại đụng trúng nóc xe của chúng ta.”
“Người đã chết chưa?”
Dù cho nóc xe đã lõm, Tư An Húc vẫn sừng sững bất động như cũ, dường như không có gì bất ngờ, tiếp tục cúi đầu nhìn đồ trong tay, giọng nói trầm thấp, mang theo một tia từ tính trêu người.
Ừm…