Tần Minh Nguyệt đi đau, ngẩng đầu lên, đây không phải bồ nhí của Lưu Chính Khải sao, vẫn bảo bồ nhí lên ngôi, vợ cả bị bỏ, quả nhiên không sai, nhìn bộ dạng ra vẻ chủ nhà của cô ta và vẻ mặt tươi cười của Lưu Chính Khải khi nhìn thấy cô ả, cô đã bao lâu rồi không thấy anh ta cười như vậy. Cô nghĩ, nếu không có chuyện của con trai, liệu cô còn ở trong ngôi nhà này được bao lâu?
Từ ngày mẹ chồng mất, Tần Minh Nguyệt đã đoán trước được ngày này, nhưng cô không ngờ nó sẽ đến nhanh như vậy.
Cô thành thật cầm lấy tờ giấy trên đất, quả nhiên đập vào mắt là năm chữ “đơn thỏa thuận ly hôn” to đùng, tuy đã đoán được, nhưng Tần Minh Nguyệt vẫn thấy chói mắt và đau lòng.
“Chính Khải…”
“Chính Khải là để cho cô gọi hả? Đồ đê tiện, đây là ý của Chính Khải, cô cho rằng Chính Khải sẽ để loại đàn bà lẳng lơ, ong bướm như cô ở nhà sao? Đừng làm bẩn nhà họ Lưu, may ký rồi cút đi.”
Người đàn bà này trang điểm tỉ mỉ, nhưng lại ăn nói chua ngoa khó nghe, hết lẳng lơ ong bướm lại đê tiện khiếm trái tim Tần Minh Nguyệt rỉ máu, nhất là trong mắt Lưu Chính Khải chỉ có cô ta, cho dù cô ta đã sỉ nhục người vợ kết tóc của mình thì vẫn nhìn cô ta cười, không hề bênh vực hay phản bác một câu nào.
Chuyện đã sớm đoán được, nhưng nó bày thẳng ra trước mắt vẫn khiến Tần Minh Nguyệt khó chấp nhận, cô đột nhiên chóng mặt, suýt ngất đi.
Nhưng người đàn bà kia nhanh chóng chạy tới, nhéo hông cô “Con mụ trơ trẽn này, định giả vờ ngất xỉu để Chính Khải đồng tình cô hả? Còn dám ngɵạı tình, nghĩ là Chính Khải yêu cô thế nào mà phải nhẫn nhịn cả chuyện cô ngɵạı tình hả?”
Tần Minh Nguyệt bị cô ta véo đau, đầu óc cũng tỉnh táo lại, tuy đau đớn bên hông khiến cô khó chịu, nhưng vẫn cứ cảm ơn người đàn bà này đã nhéo cô một cái, cô biết nặng nhẹ, biết Lưu Chính Khải là loại người thế nào. Cuộc hôn nhân này đã không thể cứu vãn, nhưng cô vẫn muốn tìm con trai mình.
“Chính Khải, tôi có thể ký đơn, có thể tay trắng rời nhà, sau này không bước vào cửa nhà họ Lưu nửa bước, nhưng tôi xin anh nói cho tôi biết, rốt cuộc anh ném con trai tôi ở đâu vậy?”
Từ Cục dân chính đi ra, Lưu Chính Khải và tiểu tam diễu võ dương oai nhìn Tần Minh Nguyệt cười đầy trào phúng và sáng lạn, dường như Tần Minh Nguyệt hoàn toàn không nhìn thấy, lan man không mục đích mà đi đến đầu đường, toàn thân không hề có chút sức sống nào, giống như xác sống vậy.
Cho dù cô khổ sở van nài như thế nào, cũng không có được nửa từ về thông tin liên quan đến đứa trẻ từ Lưu Chính Khải, dưới sự làm nhục của Lưu Chính Khải và tiểu tam, cô chỉ có thể tuyệt vọng đáp ứng ký tên ly hôn.
Bắt đầu từ hôm nay trở đi, cô đã triệt để không có bất cứ mối quan hệ gì với Lưu gia, nhưng đứa con của cô rốt cuộc đâu rồi?
Tần Minh Nguyệt leo lên tầng thượng tòa dân cư cao tầng cũ, nằm đối diện với cục dân chính, gương mặt tuyệt vọng, vô hồn nhìn xuống dưới. Người bên dưới đi qua đi lại, rốt cuộc con trai của cô bị Lưu Chính Khải vứt đến nơi xó xỉnh nào rồi?