⬅ Trước Tiếp ➡
Không, cô không thể sa ngã như vậy, chẳng phải Lưu Chính Khải nói vứt con ở bệnh viện sao? Không chừng con trai còn đang chờ cô ở cổng bệnh viện đấy.
Tần Minh Nguyệt nghĩ vậy, cảm thấy thân thể lại tràn đầy sức mạnh, lết thân mình suy nhược chạy ra khỏi phòng. Cô không ngờ, lúc mình chạy đi, Lưu Chính Khải đang nhìn cô qua khe cửa, khóe miệng cười âm hiểm.
Tần Minh Nguyệt lê thân thể mệt mỏi tìm mọi góc bệnh viện, thậm chí tìm cả trong thùng rác nhưng không hề thấy chút dấu vết nào của con trai mình, ánh mắt người đi đường nhìn cô như đang nhìn một người điên, nhưng cô không hề phát hiện, chỉ chăm chăm tìm con trai.
Tần Minh Nguyệt không tìm thấy con trai, nhìn sang dòng người đi lại trên đường, cô thấy ai cũng kéo lại, nôn nóng hỏi “Có thấy con trai tôi không?”
“Có thấy con trai tôi đâu không?”
Không biết cô đã hỏi bao nhiêu người câu này, nhưng người nào cũng vội vàng lắc đầu tỏ vẻ không biết, có người còn xem cô là kẻ điên, vội vàng lùi ra sau, sợ cô sẽ làm gì tổn thương người khác.
Tần Minh Nguyệt tìm rất lâu, thân thể đã cực kỳ mệt mỏi, cuối cùng, lúc túm lấy một cô gái trẻ hỏi có thấy con trai cô đâu không, không chờ cô gái trả lời, hai mắt đã tối sầm, đột nhiên đã ngã xuống đất, mất đi ý thức.
Lúc tỉnh lại lần nữa, Tần Minh Nguyệt đã quay lại phòng bệnh, sau đó cô lại nghĩ tới con trai mình, đang muốn ngồi dậy thì ý tá đi vào.
“Cô Tần tỉnh rồi.”
Sắc mặt y tá rất xấu, nhưng Tần Minh Nguyệt chỉ nghĩ tìm con trai, không hề để ý tới, cô cuống quýt gật đầu, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, nhưng mới đi một bước đã bị y tá ngăn lại.
“Cô Tần chờ chút.”
Tần Minh Nguyệt không hiểu tại sao, sốt ruột nhìn y tá “Cô y tá có chuyện gì sao? Phiền cô tránh đường, tôi phải đi tìm con trai tôi.”
Y tá nghe Tần Minh Nguyệt nói vậy, sắc mặt tối hẳn “Cô Tần, phiền cô thanh toán tiền viện phí rồi tiếp tục tìm con trai, tiền viện phí của cô không đủ.”
“Nộp phí? Không đủ?”
Tần Minh Nguyệt ngẩn ra, cô mới sinh xong đã bị Lưu Chính Khải náo loạn, sau đó lại không thấy con trai, Tần Minh Nguyệt không có thời gian nghĩ tới viện phí.
“Đúng vậy, tiền tạm ứng cô Tần nộp trước khi sinh đã hết, bây giờ đang nợ phí, chồng cô đã nói sẽ không nộp viện phí cho cô, cô phải tự mình trả viện phí.”
Y tá nói tới Lưu Chính Khải, lại nghĩ tới lời Lưu Chính Khải nói trước khi đi, ánh mắt lập tức đầy khinh bỉ. Một người phụ nữ đã ngɵạı tình còn dám sinh con bắt chồng mình nuôi, đúng là to gan, trông thật thà chân chất, không ngờ lại là loại người này.
“Chuyện này…”
Tần Minh Nguyệt sờ túi tiền theo bản năng, nhưng cô đang mặc đồng phục bệnh nhân, mặc từ trước lúc sinh, đừng nói là tiền, ngay cả ví cũng không có, hai tay trống trơn, cô nộp viện phí kiểu gì.
Tần Minh Nguyệt nghĩ tới chuyện Lưu Chính Khải lại nhẫn tâm như vậy, tiền sinh con cũng không muốn đưa, vô cùng đau lòng, nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới con trai mình, Lưu Chính Khải còn có thể lạnh bạc với người vợ chung chăn chung gối với anh ta nhiều năm như vậy, không biết đối với đứa con trai không ruột thịt sẽ làm tới mức độ nào.
Tần Minh Nguyệt nghĩ tới đây, bất chấp cái gì là viện phí, theo bản năng muốn chạy ra ngoài.

⬅ Trước Tiếp ➡