⬅ Trước Tiếp ➡
Y tá nhanh tay giữ chặt lấy cô “Hừ, cô nợ tiền viện phí mà còn muốn chạy à? Cô coi bệnh viện chúng tôi là chỗ từ thiện hả?”
Tần Minh Nguyệt đối mặt với tình cảnh này, hơi sốt ruột, còn có chút xấu hổ, cô thật sự không nghĩ trốn viện phí, nhưng cô lấy đâu ra tiền bây giờ, ngay cả chứng minh thư hay thẻ ngân hàng gì đó đều ở chỗ Lưu Chính Khải, bây giờ cô khó mà đi được.
“Xin lỗi cô y tá, tạm thời tôi chưa có tiền để trả, tôi còn vội tìm con tôi, tôi tìm con tôi về rời trả viện phí được không?”
Y tá nghe vậy thì hừ lạnh “Hừ, chờ cô tìm được con trai cô còn về đây chắc? Với lại, còn chẳng biết cô tìm được con trai cô hay không đâụ”
“Tại sao tôi không thể tìm được con trai tôi chứ, ý tá, cô biết chuyện gì đúng không? Cô biết con tôi ở đâu đúng không? Tôi xin cô, xin cô nói cho tôi biết con trai tôi ở đâu, tôi nhất định sẽ báo đáp cô.”
Tần Minh Nguyệt nói xong muốn quỳ xin cô y tá này, hai người ồn ào như vậy khiến mọi người để ý, nhiều người chạy tới hóng hớt, sắc mặt y tá lập tức thay đổi, nếu để người khác thấy người đàn bà này quỳ trước mặt cô ta, không biết sẽ truyền thành cái dạng gì, công việc này của cô ta khó mà giữ nổi.
Một người phải quỳ, một người nhất định không cho quỳ, hai người giằng co khiến càng nhiều người tới xem, rốt cuộc khiến bệnh viện chú ý, lúc giám đốc bệnh viện đi tới, sắc mặt tối sầm, y tá thấy vậy sợ trắng mặt, muốn giải thích lại không biết giải thích thế nào.
Cuối cùng, giám đốc bệnh viện biết chuyện, làm thủ tục xuất viện cho Tần Minh Nguyệt luôn, tỏ vẻ ông ta sẽ ứng tiền viện phí mà Tần Minh Nguyệt thiếu cho cô, mong Tần Minh Nguyệt giữ gìn sức khỏe.
Đây đã là kết quả tốt nhất, Tần Minh Nguyệt đã bất chấp, rối rít cảm ơn, làm thủ tục xuất viện xong thì chạy vội về nhà họ Lưụ
Tần Minh Nguyệt một lòng nghĩ quay về tìm Lưu Chính Khải, hỏi anh ta vứt con ở đâu rồi đi tìm con, tìm về người nối dõi duy nhất nhà họ Lưu, nhưng cô hoàn toàn không biết, nhà họ Lưu còn có chuyện đả kích hơn đang chờ cô.
Lúc về tới nhà họ Lưu, Lưu Chính Khải đang vắt chéo chân ngồi hút thuốc trên sô pha, Tần Minh Nguyệt lao thẳng tới, nửa quỳ trên đất, sốt ruột hỏi “Chính Khải, anh mau nói cho em biết, anh để con ở đâu hả? Em tìm hết xung quanh bệnh viện rồi, không tìm thấy con đâu cả.”
Lưu Chính Khải hủ một hơi thuốc dài, chậm rãi nhả khói ra, anh ta nhìn Tần Minh Nguyệt qua làn khói thuốc không hề che giấu sự chán ghét.
“Chính Khải, anh mau nói cho em biết đi, rốt cuộc thì con ở đâu hả? Con còn rất nhỏ, anh tức giận gì xin trút vào em đây này, đừng làm khổ con, anh làm vậy sẽ hại chết con đấy.”
Đã hai ngày rồi, không nói đến chuyện đứa bé có gặp nguy hiểm không, một đứa bé mới sinh không ăn không uống hai ngày có thể sẽ bị chết đói.
So với lần trước tức giận, lần này, hình như tâm trạng Lưu Chính Khải không tệ, thấy Tần Minh Nguyệt cũng không đánh đập, cũng chẳng mỉa mai châm chọc, chỉ thảnh thơi hút thuốc, nếu không phải ánh mắt anh ta nhìn Tần Minh Nguyệt đầy chán ghét thì còn tưởng anh ta đang tán thưởng cô ấy,

⬅ Trước Tiếp ➡