Tim Hạ Vãn An run lên một cái, tay đang định viết liền không do dự tắt phụp màn hình.
Mắt trợ lí Trương cũng tính là tinh, nhưng chắc cũng chưa đến mức thấy rõ tên đâu ha?
Hạ Vãn An đang suy nghĩ, trợ lí Trương liền cười tủm tỉm mở miệng: Rút thăm vô tình trúng tiểu bạch kiểm..... Đây là đang nói ai vậy a?”
Tay Hạ Vãn An run lên, suýt chút nữa ném luôn cái điện thoại vào mặt trợ lí Trương.
Trợ lí Trương ơi là trợ lí Trương, anh không nói lời nào là sẽ chết sao?
Hạ Vãn An nhìn trợ lí Trương cười một cái vẻ xấu hổ nhưng lại rất lễ phép, nói lung tung một câu:
“Chính là có một nam nhân, quá đê tiện, ngủ với một cô gái xong, lại không đối tốt với cô ấy, đây là điển hình của thể loại đè được nhưng không chịu trách nhiệm được!”
Có lẽ bởi vì chột dạ, Hạ Vãn An cảm thấy những lời mình vừa nói.. cứ giống như đang nói Hàn Kinh Niên, vì thế vội vàng bổ sung một câu: “Cái kia.... tên ấy vừa già, vừa xấu lại còn hói đầu, nên... nên mới gọi là tiểu bạch kiểm...”
“Cái tên đấy thật đúng là không đáng mặt đàn ông! Đúng là loại tra nam mà!” Trợ lí Trương tỏ vẻ rất xem thường người trong miệng Hạ Vãn An.
Hạ Vãn An vì trợ lí Trương mà trong lòng trộm đổ mồ hôi. Vì quá chột dạ liền gật gật đầu, “Đúng đúng” một tiếng rồi không dám nói cái gì nữa.
Trợ lí Trương lúc này mới nhớ mình còn chuyện chính sự, gọi “Hàn tổng” một tiếng rồi bắt đầu nói cho anh về cú điện thoại vừa rồi.
Hạ Vãn An thấy bọn họ đang bàn chính sự, liền không lên tiếng nữa.
Vừa mới bị trợ lí Trương nhìn thấy tên group chat, cô liền không dám xem lại màn hình di động.
Nội dung của bọn họ toàn về công việc, Hạ Vãn An hứng thú không nổi, nhìn chằm chằm ảnh ngược của Hàn Kinh Niên qua kính chiếu hậu đến si ngốc, ngáp một tiếng liền chống tay lên cửa xe... ngủ.
Nghe qua sự việc, Hàn Kinh Niên đang định trả lời trợ lí Trương, ánh mắt vô tình liếc qua phía bên cạnh, sau đó anh mới phát hiện người bên cạnh mình đang ngủ cực kì yên tĩnh. Nếu không phải vừa rồi quét mắt nhìn thấy cô, anh còn cho rằng chỗ bên cạnh anh vẫn trống không nãy giờ.
Cô ngủ say, mái tóc dài thả rơi xuống dưới, che đi hơn nửa phần khuôn mặt, anh chỉ có thể nhìn thấy chóp mũi kiều mị của cô.
Chóp mũi cùng màu da cô rất trắng, bên trong xe u ám như vậy, lại dường như sáng bừng lên.
“Hàn tổng?” Trợ lí Trương đang chuyên chú lái xe nên không thấy được tình huống sau xe, chỉ bỗng thấy Hàn Kinh Niên ngừng nói chuyện, liền lên tiếng nhắc nhở.
Hàn Kinh Niên lúc này mới hoàn hồn, mí mắt hơi loé, ánh mắt nhàn nhạt đem tầm mắt quay trở lại trên màn hình máy tính, sau đó mới tiếp tục nói chuyện.
“Phu nhân? Phu nhân?”
Người đánh thức Hạ Vãn An dậy chính là trợ lí Trương.
Cô mờ mịt mở to hai mắt, hỏi một câu “Đến rồi à?” rồi khom người ra khỏi xe.
Đợi đến khi đứng vững, cô mới phát hiện, xe căn bản không dừng ở bãi đậu xe quen thuộc.
Đây là đâu?
Hạ Vãn An nghĩ hoặc nhìn về phía trợ lí Trương.
Không chờ cô mở miệng, chỉ nhìn đến ánh mắt cô, trợ lí cũng đã có thể cho luôn đáp án: “Phu nhân, đây là khách sạn Bốn mùa.”
Khách sạn Bốn mùa? Tới khách sạn làm gì?
Hạ Vãn An càng khó hiểu.
“Ngày mai ở đây, công ty tổ chức một buổi tiệc, có một hội khách vừa vào ở khách sạn này, có việc cùng Hàn tổng nói chuyện, bởi vì thời gian gấp gáp, cho nên liền đến đây.”
Khó trách lúc cô dậy đã không thấy anh đâu. Nói như vậy là anh đã vội đi công tác rồi sao?
Hạ Vãn Ăn suy nghĩ một chút, thức thời nói: “Thế tôi đi gọi xe về nhà, không quấy rầy mọi người nữa.”
“Phu nhân, cô muốn về nhà cũng không phải không được, chỉ là Hàn tổng chưa nói được để cô về một mình, còn có chính là, phu nhân nếu cô đi, có phải cũng nên báo Hàn tổng một tiếng không?” Lúc Hàn tổng xuống xe, cũng chưa dặn dò gì về phu nhân, anh ta cũng không biết Hàn tổng có ý tứ gì, vạn nhất anh để phu nhân đi, Hàn tổng trách tội thì biết làm thế nào?
Trợ lí Trương nghĩ vậy, ngay sau đó mở miệng: “Phu nhân, hay là như vậy đi, tôi đưa cô lên lầu nghỉ ngơi trước, trời bây giờ cũng không còn sớm, Hàn tổng bên kia có lẽ cũng sắp xong rồi, đến lúc đó nếu cô muốn về, có thể tự nói với Hàn tổng một tiếng....”
Hạ Vãn An vốn không phải một người vô tình, thấy vẻ mặt khó xử của trợ lí Trương, chỉ có thể không đành lòng mà không tình nguyện nói một câu “Được rồi.”
Trợ lí Trương trực tiếp đưa Hạ Vãn An lên tầng triệt của khách sạn.
“Phu nhân, đây là phòng của Hàn tổng, cô ở đây nghỉ ngơi, tôi qua bên kia xem tình hình một chút.” Trợ lí Trương sau khi giúp Hạ Vãn An mở vừa phòng, đứng bên cửa nói.
Hạ Vãn An gật đầu nói một câu “Cảm ơn” rồi nhanh chóng đi vào phòng.
Cửa đóng lại, cô mới bước vào bên trong.
Trên bàn sách để một trồng văn kiện dày cộp, trong tủ đồ treo mấy cái áo khoác và mấy chiếc giày, ngay cả trên sopha cũng có vài cái áo sơ mi gấp gọn gàng, chỉnh tề.....
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Hạ Vãn An còn tưởng rằng anh đã ở lại khách sạn này một thời gian, sợ là còn nhiều hơn số lần anh về nhà rất, rất nhiều lần....
Hạ Vãn An quan sát cẩn thận đồ của Hàn Kinh Niên, tuy nhiên cô lại không dám chạm vào bất cứ đồ gì giống như đồ của anh, ngay cả khi cô ngồi xuống, cũng là tìm cái sopha không có đồ vật sát cửa sổ.
Cô đợi rất lâu, không đợi nổi đến lúc Hàn Kinh Niên trở về liền ngủ mất tiêu.
Chờ đến khi cô tỉnh lại, ngoài cửa sổ sắc trời đã sáng, mà cô vốn nằm trên sopha, không biết từ khi nào đã lên nằm trên giường.
Hạ Vãn An nhìn một vòng quay phòng ngủ, cũng không có nhìn đến thân ảnh của Hàn Kinh Niên, cô vào phòng tắm rửa mặt một chút, sau đó liền kéo cửa đi ra ngoài.