Ở trên bàn ngoài phòng khách, cô nhìn thấy Hàn Kinh Niên và trợ lí Trương.
“Phu nhân, chào buổi sáng!”
Hạ Vãn An đối mặt với trợ lí Trương, mỉm cười một cái “Chào buổi sáng”, sau đó nhìn thoáng qua Hàn Kinh Niên, lại nhỏ giọng nói một câu: “Chào buổi sáng.”
Hàn Kinh Niên bây giờ với ngày hôm qua ở trong xe giống nhau, đối mặt với lời chào hỏi của cô cũng chỉ... thờ ơ.
Bọn họ giống như đang có chính sự cần bàn, sau khi chào hỏi xong, trợ lí Trương liền quay lại nói chuyện chính sự: “Tình huống của bí thư Tôn là hết sức khẩn cấp, đã vào bệnh viện. Cho nên Hàn tổng, buổi tiếc tối, anh xem bạn gái anh tìm ai?”
Tìm đâu ra bạn gái anh đây...
“Tình huống của bí thư Tôn rất khẩn cấp, đã vào bệnh viện. Cho nên Hàn tổng, buổi tiệc tối, anh xem xem bạn gái anh nên tìm ai đây...”
Kì thật ở đại đa số yến hội thường, người bên cạnh Hàn tổng hoặc là đã được lựa chọn, hoặc là người theo đuôi anh vạn năm không rời, trừ phi thật sự là buổi tiệc quá gấp gáp, anh sẽ cùng con trai đang học tiểu học của bí thư Tôn đi thay thế... Mà tối nay vừa lúc chính là thời điểm rất gấp gáp, nhưng lại cố tình ở cái thời điểm quan trọng này, bí thư Tôn đứt dây xích....
Theo lí thuyết, Hàn tổng vừa có tiền lại vừa có sắc, bên người chắc chắn là không thiếu nữ nhân, chỉ cần một cái vẫy tay của anh, tự nhiên sẽ không đếm được có bao nhiêu nữ nhân phía trước đổ gục, những người đằng sau tiến lên thì đều nguyện ý cùng anh đi.... Chỉ là, những nữ nhân đó tự nguyện, ông chủ này lại không muốn! Hiện giờ bí thư Tôn bỏ mình, anh thế nhưng lại chẳng thể nghĩ ra mời ai đi cùng được....
Trợ lí Trương hỏi xong, đáy lòng trong chốc lát lại rối rắm, sau đó liền nghĩ tới Hạ tiểu thư.... Không được, lần trước Hạ tiểu thư không màng sự ngăn cản của lễ tân, khăng khăng đòi tới văn phòng tìm Hàn tổng. Sau khi biết được chuyện này, Hàn tổng khuôn mặt lạnh băng lập tức đuổi việc hết.
Còn.... Lâm tiểu thư? Cũng không được, lá gan Lâm tiểu thư quá lớn, nửa đêm còn dám lẻn vào phòng Hàn tổng, chọc đến Hàn tổng nổi trận lôi đình, hại mấy tên nhân viên khách sạn trên dưới nơm nớp lo sợ đứng ngoài của phòng anh cả một đêm. Từ đó về sau mỗi khi Hàn Kinh Niên ở lại khách sạn bọn họ đều phải cho người tới giữ cửa.....
Trương tiểu thư, Bạch tiểu thư, Nguỵ tiểu thư.... trợ lí Trương đếm tới đếm lui, cuối cùng nghĩ tới Tần Thư Giản.
Tần Thư Giản là một trong những viên ngọc sáng giá của ngành giải trí, chỉ số thông minh so với những người đó hiển nhiên cao hơn rất nhiều. Tuy không có xung đột trực tiếp đến Hàn tổng, nhưng cô ta mua được Tiểu Dương, còn cùng Hàn tổng chạm mặt gây nên một số chuyện gây xì xào bàn tán, cho nên....
Trợ lí Trương quả thực không còn cách nào khác, cuối cùng đành dùng ánh mắt trông mong nhìn về phía Hàn Kinh Niên: “Hàn tổng, anh có vừa ý người được chọn không?”
Thành ra, bọn họ vì cái yến hội đêm nay, vì tìm bạn gái cho Hàn Kinh Niên mà phát sầu a....
Mấy năm gần đây, cô có mấy lần chạm mặt anh ở các buổi tiệc tối, bên người anh luôn có những người phụ nữ khác nhau, cô cũng không biết chắc là có phải anh mang đến không, nhưng là.... người ở bên anh, chưa bao giờ là cô....
Hạ Vãn An nghĩ, anh chắc cũng không muốn cho một đứa ngốc như cô ở bên cạnh.
Cô thích thầm anh, cũng chưa bao giờ dám can thiệp vào sinh hoạt của anh, nhưng nó không có nghĩa là cô thật sự có thể thờ ơ khi nghe anh nói anh vừa ý người phụ nữ nào khác... Cô thừa nhận, cô thuộc kiểu bịt tai trộm chuông, nhưng để cô đi, còn tốt hơn là đứng đây nghe từ chính miệng anh thốt ra nữ nhân nào tốt...
Nghĩ như vậy, Hạ Vãn An không chờ Hàn Kinh Niên mở miệng trả lời trợ lí Trương, liền giành lên tiếng trước: “Hai người đang vội, tôi không làm phiền hai người nữa a.”
Hạ Vãn An lại nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Tạm biệt”, rồi không chờ Hàn Kinh Niên và trợ kia Trương kịp có phản ứng gì, liền xoay người rời đi.
Cô nói câu này, cũng chính là đang nhắc nhở trợ lí Trương.....
Anh ta ngốc thế không biết, toàn nghĩ đến mấy ong bướm đâu đâu bên ngoài, anh như thế nào đem chính chủ phu nhân là tôi đây để quên mất thế hả?!
Lại nói, mấy con ong bướm đấy đều có “tiền án”, nhưng phu nhân người ta rất trong sạch nha....
Trợ lí Trương biểu tình như thấy vị cứu tinh, còn chưa cùng Hàn Kinh Niên thương lượng, liền tự chủ trương gọi Hạ Vãn An: “Phu nhân cô chờ một lát....
Viên trân châu sáng nhất đêm nay...
Hạ Vãn An dừng chân, quay đầu lại.
Tầm mắt cô dừng trên người Hàn Kinh Niên trước tiên, nhưng chỉ ngắn ngủi trong một một cái chớp mắt, cô liền nhìn sang mặt trợ lí Trương.
Chỉ thấy trợ lí Trương vẻ mặt đào hoa cười cười, hướng về phía chính mình nhào tới: “Phu nhân, hôm nay là cuối tuần, cô hẳn là không có việc gì bận đâu ha? Nếu đã không có việc gì bận, cô xem, cô cùng Hàn tổng tham gia tiệc tối có được không....?”
Trợ lí Trương vừa nói vừa làm bộ làm tịch như đang vái Bồ Tát, chắp tay trước ngực không ngừng khom lưng hành lễ: “Phu nhân, lần này thực sự là tình huống khẩn cấp, lần này cô không hỗ trợ thì thật sự không thể tìm ai hỗ trợ. Phu nhân, tục ngữ có câu này rất hay: Cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp, cho nên xin cô, xin cô đại ân đại đức, tôi sẽ khắc sâu ơn nghĩa này vào tâm khảm, tương lai cô muốn tôi làm trâu làm ngựa tôi sẽ không dám nửa câu oán hận.....”
Vấn đề này, giống như là không thể chỉ mình anh ta và cô quyết định đi?
Hạ Vãn An nghĩ như vậy, lại nhìn thoáng qua Hàn Kinh Niên, nam nhân không hề mở miệng ngăn lại ý tứ của trợ lí Trương, nhưng trên mặt cũng không để lộ biểu tình muốn cô giúp đỡ...
Trợ lí Trương thấy cô không nói lời nào, cho rằng cô không đồng ý, một bên từ tận đáy lòng bội phục cô quả nhiên phu nhân chính là phu nhân, không vì sắc đẹp của Hàn tổng mà lay động, một bên lại luống cuống hết cả lên, tiếp tục van nài: “Phu nhân à, làm ơn, làm ơn, làm ơn, làm ơn....”
Với bộ dạng này của trợ lí Trương, nếu sau lưng lắp thêm một cái đuôi, liền so với những con chó Nhật bán manh làm nũng với chủ nhân không khác nhau là mấy.
Hạ Vãn An một là bị anh ta làm cho sọ buốt não đau, hai là sợ chính mình nhìn dáng vẻ này sẽ không nhịn được cười, liền lên tiếng: “Tôi thì không có ý kiến gì, chỉ là Boss của anh.....”
“Phu nhân, chỉ cần cô đồng ý, Boss khẳng định cũng không có ý kiến!” Trợ lí Trương buột miệng thốt ra những lời này xong, mới ý thức được hình như mình mới vừa vượt quá quyền hành, nụ cười liền cứng đơ, xoay người nhìn qua người đang ngồi Hàn Kinh Niên: “Có phải không, Hàn tổng?....”
Hàn Kinh Niên không nóng vội mở miệng.
Hạ Vãn An căng thẳng, lòng bàn tay bóp chặt đầu ngón tay.
Cô có phải hay không vừa nãy vì trợ lí Trương cầu xin quá nhiều mà không có chủ kiến, đồng ý quá qua loa? Vạn nhất anh từ chối cô, cô....
Đương lúc cô đang miên man suy nghĩ, Hàn Kinh Niên mặt không biểu cảm khẽ gật đầu, sau đó ném cho trợ lí Trương một câu: “Anh xem thế nào thì làm thế ấy đi”, rồi liền cúi đầu xem máy tính.
Thấy Hàn Kinh Niên đồng ý, trợ lí Trương coi như đã giải quyết xong việc khó khăn nhất, liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại nhìn Hạ Vãn An bắt đầu lải nhải: “Phu nhân, trước hết tôi đưa cô xuống dưới lầu ăn sáng, sau khi ăn xong, tôi đưa cô đi trang điểm nhé? Cô xinh đẹp như vậy, lại sửa soạn một chút, tôi khẳng định cô sẽ là viên trân châu sáng nhất đêm nay!”
Nói xong, trợ lí Trương liền chỉ chỉ về phía cửa, ý bảo Hạ Vãn An và anh ta cùng nhau đi.
“Chuyên gia trang điểm thôi thì không đủ, còn tạo hình, rồi đến lễ phục, cái này thì chờ người mang lễ phục tới rồi cô chọn xem.... Đúng rồi, phu nhân, kích cỡ cô như nào vậy? Còn có size giày, abcxyz....”
Cửa đóng lại, trong phòng liền dần trở nên an tĩnh.
Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm máy tính, lúc này ngẩng đầu hướng phía cửa nhìn thoáng qua. Qua một lát, anh cúi đầu, ánh mắt như là đang nhìn màn hình máy tính, lại như là đang thất thần. Lại qua một hồi lâu, bàn tay thon dài xinh đẹp của anh, đang dừng trên bàn phím, bắt đầu gõ gõ đánh chữ.