⬅ Trước Tiếp ➡
Ừng ực nuốt một ngụm nước bọt, trước tiên cứ quẳng chuyện này sang một bên đã. MV hôm nay đã quay xong rồi, cho dù bây giờ Diệp Phong biết cô âm thầm nhận công việc này, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.
Đúng, đúng đúng đúng
Không cần căng thẳng, bây giờ Diệp Phong biết cũng đã muộn rồi.
Đầu óc Mộng Tiêu trống rỗng về phòng dành cho khách, nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không sao ngủ được, chết tiệt Vừa nhắm mắt lại khắp đầu óc đều là những lời Diệp Phong đã từng nói.
Nếu anh thực sự nhắm vào cô, MV có quay xong rồi thì thế nào? Có khi nào sẽ bị anh ta hủy bắt quay lại không chứ
2 Thật sự không phải kéo thêm kẻ thù chứ?
Rốt cuộc vì sao lại biến thành như vậy……
Chẳng lẽ, thật sự là vì hai năm trước như trong lời Diệp Phong nói sao?
Vừa nghĩ, Lục Mộng Tiêu nhanh chóng xuống giường, đi ra khỏi phòng cho khách, nhìn xuống lầu một, đèn phòng khách đã tắt hết, anh đã về phòng ngủ rồi sao?
Vừa do dự, vừa chậm rãi đi đến trước cửa phòng ngủ của Diệp Phong.
Bây giờ, ở trước mặt Diệp Phong, cô chính là vợ chưa cưới của Mộc Lăng Phi, nói thế nào thì cũng là người thân tương lai, nếu dùng thân phận như vậy đi nói chuyện với anh thì……
Nói không chừng có thể biết một chút về sự việc hai năm trước là thật hay là giả.
Đứng ở cửa, Lục Mộng Tiêu giơ tay lên lại buông tay xuống, một mình dạo bước xoay vài vòng, do dự nghĩ có nên gõ cửa hay không đây……
‘ Cùm cụp……’ cùng với tiếng mở cửa, ánh đèn trong phòng rọi vào người Mộng Tiêụ
“Cô cứ đi qua đi lại như vậy là muốn vào ngủ cùng với chú à?” Giọng nói lạnh lùng lướt qua bên tai.
Mộng Tiêu hơi ngẩng đầu, tầm mắt đều bị bóng dáng cao to của Diệp Phong ngăn cản. Anh chỉ tùy ý mặc một bộ quần áo ngủ, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
“Không, không không, hiểu lầm thôi.” Vừa nói như đạn bắn, vừa lắc đầu, dọa chết cô rồi, đột nhiên mở cửa lại còn nói như vậy, làm cô nhất thời không biết nên trả lời thế nào cho phải.
“Phong…… Làm sao vậy?” Trong phòng lại vang lên giọng nói nhỏ nhẹ nữ tính.
Đồng tử cô co rụt lại, theo bản năng nghiêng người, tầm mắt vòng qua thân hình cao lớn của Diệp Phong nhìn vào trong phòng một cái, chỉ thấy một cô gái đang nằm trên giường lớn, chính là Lâm Vũ Vi
Hơn nữa, còn có thể thấy lờ mờ nửa người trên trần trụi của Lâm Vũ Vi
Không xong rồi
Cô còn tưởng đã trễ thế này, có lẽ Lâm Vũ Vi cơm nước xong liền đi rồi, không ngờ…… Ách…… Không phải vừa rồi họ vẫn đang ấy ấy đấy chứ?
Nhanh chóng thu hồi tầm mắt, Mộng Tiêu nhắm chặt mắt lại, nói “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi, con chỉ hơi đau đầu, ra ngoài dạo một chút… Các người tiếp tục đi, tiếp tục đi, tôi về phòng ngủ ”
Không hiểu sao cô lại căng thẳng đến mức đầu mướt cả mồ hôi, nghĩ đến cắt ngang chuyện người ta đang làm, liền cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhanh chóng xoay người chạy về phòng.
Khoảnh khắc nằm lên trên giường xong, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Mắt không hề chớp nhìn chằm chằm trần nhà, trong công ty, có bao nhiêu nữ ngôi sao có quan hệ như Lâm Vũ Vi với Diệp Phong?
‘ Cùm cụp ’
Hửm?
Tiếng mở cửa?
Lục Mộng Tiêu vừa quay đầu, chỉ thấy Diệp Phong đứng ngay cửa phòng cô, trên người vẫn mặc bộ quần áo ngủ kia
“Diệp Chú hai, sao chú lại qua đây?” Người này muốn dọa cô bao nhiêu lần đây? Lúc này, không phải anh ta nên ở phòng ngủ tiếp tục ấy ấy với Lâm Vũ Vi sao?
Sao lại chạy đến phòng cô? Chẳng lẽ bất mãn vì cô cắt ngang nhịp điệu của họ sao?
Diệp Phong chậm rãi đi đến, tiện tay ném hộp thuốc trong tay lên trên bàn, nói “Thuốc đau đầu, uống nhanh rồi ngủ đi.”
Anh đến đưa thuốc sao?
Chỉ vì lý do mà cô tùy tiện nói bừa kia thôi sao? Thật không thể hiểu nổi người này, lúc nào nói chuyện cũng mang theo dao găm, rõ ràng là ác ma mà thỉnh thoảng lại để lộ một mặt như thiên sứ.
“Cảm ơn.” Cô nói nhỏ một câụ
Diệp Phong không nói chuyện, tầm mắt cũng không dừng trên người cô nữa, xoay người đi……
1 Hai năm trước có qua lại
Nói thì chậm, đi thì nhanh, Lục Mộng Tiêu xoạt một cái nhảy từ trên giường xuống, gọi “Chú hai……”
“Hửm?” Anh dừng bước, ngoái đầu nhìn cô.
Mộng Tiêu do dự, đi ra ngoài chỗ anh, dù sao người cũng qua đây rồi, cô cảm thấy nếu đêm nay không hỏi anh cho rõ ràng thì cô sẽ không thể ngủ được.
Nhưng……
Nên bắt đầu nói từ đâu trước thì được?
“À cái kia, cô Lâm, ngủ rồi sao?” Ai u…… Rốt cuộc cô đang hỏi gì vậy chứ? Hỏi cái này có tác dụng cái rắm gì
“Vẫn chưa, có chuyện gì sao?”
“À, không, không có, chỉ là tôi rất thích cô ấy thôi. Đúng rồi, chú hai à quan hệ giữa chú và cô ấy là gì vậy?” Hu hu hu…… Cô sắp muốn khóc, hỏi cái gì đâu không vậy chứ, thật sự có thể từ những vấn đề này mà lôi kéo về đề tài hai năm trước được à?
“Cô không nhìn ra được sao?” Dáng vẻ anh nói vẫn luôn bình thản lạnh nhạt như vậy.
Trời mới biết, trong lòng Lục Mộng Tiêu đã mây mưa thất thường, sao cô có thể nhìn ra được chứ Anh thích quy tắc ngầm như vậy, ai mà biết được cô Lâm kia là bạn gái hay là bạn giường của anh chứ……
Ánh mắt nhẹ xoay, cô đổi cách hỏi “Tôi chỉ muốn tò mò nhiều chuyện chút thôi. Chú hai, chú là CEO của công ty giải trí, có phải bên cạnh có rất nhiều bạn là nữ giới hay không?”
“A…… Hơn nửa đêm, cô đi hỏi chú vấn đề này, là cũng muốn làm một trong những người bạn nữ giới của chú sao?” Lời anh có thâm ý khác, đôi mắt cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô một phen.
“Khụ, khụ khụ khụ khụ ” Suýt chút nữa cô ho đến mức phổi mình xuất huyết luôn rồi, người này, nói chuyện còn có thể chừa cho người ta chút đường sống được không?
“Vòng vo lâu như vậy, rốt cuộc cô muốn nói gì?” Giọng điệu Diệp Phong lạnh lùng, đôi mắt bén nhọn, như muốn nhìn thấu cô.
Dưới thấu kính, ánh mắt hai người nhìn nhau, đột nhiên Mộng Tiêu giật mình, trong đầu hiện lên ánh sáng thần kỳ, nhanh chóng mở miệng……
“Là thế này, lần trước tôi bị Mộc Lăng Phi đuổi ra khỏi nhà. Là vì tôi làm hỏng một album chân dung của nữ ngôi sao, cô ấy tên Tiêu Tiêụ Vừa rồi lúc chú và cô Lâm dùng cơm, tôi cũng nghe nói hai người nhắc đến cô ấy, làm tôi nhớ đến cô ấy là người trong công ty của chú hai. Cho nên, chỉ muốn hỏi một chút…… Chú có quen biết cái cô tên Tiêu Tiêu này hay không?”
Nói xong, trong mắt cô lấp lánh mong chờ.
Diệp Phong lại nhíu mày, sao hôm nay nhiều người nhắc đến cô nhóc kia vậy nhỉ?
Thấy anh chậm chạp không trả lời, Mộng Tiêu lại vội vã truy hỏi “Chú hai? Hai người có quen biết không?”
“Hai năm trước từng qua lại, bây giờ cũng vậy.” Mày anh vẫn không giãn ra, im lặng một lúc lại nói “Chuyện của Lăng Phi, chú sẽ tìm thời gian nói với nó, không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”
Không cho Mộng Tiêu cơ hội tiếp tục truy hỏi nữa, Diệp Phong xoay người đi khỏi phòng cho khách……
Tuy không tiếp tục hỏi thêm gì nữa, nhưng cái câu “hai năm trước từng qua lại” kia cũng đã giải quyết một nghi ngờ trong lòng cô rồi
Mấy ngày qua, Diệp Phong vẫn luôn nói hai năm trước, thế mà là nói thật Nhưng rốt cuộc sao lại như vậy chứ?
Có phải Diệp Phong nhận nhầm người rồi không?
Nhận nhầm cô với người khác?
⬅ Trước Tiếp ➡