⬅ Trước Tiếp ➡
Hay là…… Thật sự do đầu óc cô không đủ minh mẫn nên quên mất sự việc gì đó rồi?
Tối hôm đó, người buồn bực ưu sầu đương nhiên không chỉ một mình Lục Mộng Tiêu, bên phòng 602, đèn phòng khách vẫn mở, Mộc Lăng Phi nằm trên sô pha, gác chân, rũ tay lắc lư quyển album kia……
Không ngờ…… Anh ấy mà cũng có ngày bị người ta cho leo cây.
Haizz…
Tiêu Tiêu, em cũng được lắm……
Gần như hai người đều trằn trọc, khó có thể đi vào giấc ngủ.
Lục Mộng Tiêu cũng lăn lộn rất lâu, mới ngủ được chút, lúc thức dậy, mặt trời đã lên cao, ngay cả Diệp Phong và Lâm Vũ Vi đều không ở nhà.
2 Hai năm trước có qua lại
Cô nhanh chóng thu dọn một chút, gọi điện thoại liền vội vàng ra khỏi nhà Diệp Phong.
Hôm nay, cô không hoá trang, cũng không đội tóc giả, vẫn là dáng vẻ như bình thường, nhanh chóng đi đến tiệm bánh ngọt.
“Mộng Tiêu, chị ở đây này.” Đi vào, trong một góc rất xa, liền có một nữ sinh nhẹ nhàng vẫy tay với cô.
“Chị hai.” Đi qua, Lục Mộng Tiêu hơi mỉm cười ngồi xuống đối diện bàn, Giả Vi Ni chính là chị Hai cùng cha khác mẹ với cô.
“Sống chung với cậu chủ lớn nhà họ Mộc có vui không?”
“Chị đừng nói nữa ”
“A, dù sao sau này cũng phải kết hôn, từ từ làm quen đi Đúng rồi, sao hôm nay em lại hẹn chị ra ngoài vậy,rốt cuộc có chuyện gì?”
“Chị Hai, chị có nhớ vào hai năm trước em từng bị bệnh rất nặng không?” Mộng Tiêu dò hỏi, chị Hai cô là người học y, bình thường người nhà bị bệnh, ít nhiều đều có chị Hai chăm sóc.
“Nhớ chứ, em liên tục sốt cao nửa tháng. Cũng may số em cao nên không bị chết vì sốt cao.”
“Phát sốt có khiến người ta bị mất trí không chị?” Cô tiếp tục truy hỏi. Cả buổi tối hôm qua cô đều suy nghĩ về vấn đề này, trong trí nhớ của mình, cô thật sự không tìm thấy bóng dáng của Diệp Phong. Nhưng nếu cô quên thì rốt cuộc là quên trong tình huống như thế nào? Cô chỉ có thể nghĩ đến là trận bệnh nặng vào hai năm trước thôi.
“Ha ha, lúc em khỏi hẳn, không phải rất bình thường sao? Chuyện gì cũng nhớ rất rõ ràng, làm gì giống người mất trí nhớ chứ?” Chị Hai cười.
“Cũng đúng……”
“Nhưng mà theo góc độ y học thì sốt cao không hạ trong thời gian lâu như vậy, đầu óc sẽ xảy ra sự cố cũng rất bình thường.”
“Vậy có thể làm người ta quên đi một số thứ thôi hay không?”
“Chuyện này cũng rất có thể đấy.”
“Vâng……” Mộng Tiêu gật gật đầu, có lẽ Diệp Phong thật sự nhận nhầm rồi, hoặc là trận ốm hai năm trước đã thật sự khiến cô quên mất gì đó……
Cô im lặng cúi đầu ngồi.
“Đúng rồi, sao gần đây không nhìn thấy động thái gì mới của em vậy…… Sao, công việc không suôn sẻ hả?” Khóe miệng chị Hai nhếch lên một nụ cười dịu dàng.
“Hơi có chút……” Mộng Tiêu ngẩng đầu, ở nhà họ Lục, chị Hai là người duy nhất biết cô lang bạt giới giả trí với thân phận Tiêu Tiêụ
“Mệt mỏi quá thì từ bỏ đi.”
“Em sẽ không từ bỏ.”
Đối với cô mà nói, đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân cho nghề này rồi, cho dù vị trí mà mình mong muốn xa xôi không thể với đến như vậy thì cô cũng muốn thử vươn tay với thử xem sao.
Lúc ra khỏi tiệm bánh ngọt, đã là buổi chiềụ
Cô vốn định đi thẳng về nhà ngủ nướng, lại bị cuộc điện thoại của người đại diện thúc giục quay về công ty.
Thay đổi trang phục thời thượng, Mộng Tiêu ngáp một cái, nói “Kỳ Kỳ, đã giờ này rồi chị còn gọi em đến công ty làm gì?” Bây giờ cô cũng bị đóng băng hoạt động rồi, dưới tình huống không có hoạt động riêng nào thì cơ bản cô chính là một người rảnh rang.
“Tiêu Tiêu…… Em mau đi cầu xin Tổng giám đốc Diệp đi.” Giọng nói Tống Kỳ Kỳ trực tiếp trầm xuống.
“Hửm? Làm sao vậy?” Lục Mộng Tiêu lấy lại tinh thần hỏi.
“Lúc trưa, người đại diện của Mộc Lăng Phi gọi điện cho chị…… Nói album lần này của Mộc Lăng Phi đổi bài hát, cho nên MV cũng……”
“Em biết rồi Chị không nói, em cũng cảm thấy là Diệp Phong làm.” Lục Mộng Tiêu nắm chặt nắm tay, đổi bài hát, tất nhiên MV cũng không dùng được.
Điểm yếu của cô
Chuyện mà ngày hôm qua cô lo lắng, không ngờ thật sự xảy ra Chỉ cần Diệp Phong biết cô có cuộc sống đầu tiên, sẽ không chút do dự đem cô giẫm lên, một chút cơ hội cũng không cho cô.
Cho dù Mộc Lăng Phi không phải là nghệ sĩ của công ty Thánh Đỉnh, anh ta vẫn có thể lấy tay che trời như cũ.
“ Tiêu Tiêu, cô phải mất hai năm mới tốt hơn một chút, nếu cô cứ tiếp tục bị vùi trong tuyết, chẳng mấy chốc, thậm chí cả nghệ sĩ bên rìa cô cũng không phải ”
Cô hiểu
Bởi vì cô rất rõ ràng, cho nên cô mới lo lắng như vậy.
“ Tôi sẽ đi tìm Diệp Phong” Nếu như hai năm trước thực sự đã xảy ra chuyện gì, thật sự xin lỗi, cô không nhớ một chút gì cả. Mong anh không nên tiếp tục làm như vậy nữa...
Cô không có nhiều tuổi trẻ để cho anh đến nghiền ép như vậy.
Trực tiếp đi đến phòng làm việc của Diệp Phong, đẩy cửa vào.
Tại bàn làm việc, Diệp Phong ngước mắt lên, ánh mắt anh nhìn vào người phụ nữ đang đứng ở cửa “ Xông vào phòng làm việc của giám đốc đến nghiện rồi sao? Ngay cả cửa cũng không gõ?”
“Xin lỗi Là do tôi có việc gấp nên đã quên.” Cô bỗng dưng nói, không đợi Diệp Phong lên tiếng, cô liền sải bước đi vào phòng.
“ Một xíu chuyện nhỏ về MV, cũng có thể coi là việc gấp sao?” Anh đặt viết xuống, cẩn thận quan sát cô.
Người đàn ông này, nhất định phải gây sự Không dễ để cô kiềm chế nội tâm gấp gáp của mình, nhưng mỗi lần anh nói ra vài câu là có thể chọc tức cô.
Hai tay vỗ xuống bàn của Diệp Phong.
“ Vậy xin hỏi tổng giám đốc Diệp, đối với một người nghệ sĩ mà nói, anh cho rằng còn có chuyện gì mới có thể xem là việc gấp đây? Vâng, đối với anh MV chỉ là việc nhỏ, lớn hơn cái hạt vừng một chút. Nhưng với cô mà nói, đã là chui vào ngõ cụt.
“Nghệ sĩ? A...cô bây giờ vẫn còn là nghệ sĩ sao?”
“ Đúng vậy, nếu như bị tổng giám đốc Diệp tiêu hao xuống nữa, chẳng mấy chốc thì nghệ sĩ cũng không còn nữa.” Mộng Tiêu cười lạnh một tiếng, trong giọng nói không tránh khỏi mang theo ý châm biếm.
“ Tiêu Tiêu, ngay cả khi tôi không giấu cô, cô cũng không thể có được ngày nổi danh ” Diệp Phong nghiền ngẫm nói.
“ Tổng giám đốc Diệp dựa vào cái gì mà có thể chắc chắn tương lai của người khác mà kết luận như vậy? ”
“ Dựa vào cái gì à? Chỉ dựa vào cô, đầu tiên là không có kỹ năng diễn xuất, hai là không có giọng hát Nghe nói cô khiêu vũ cũng là cùng tay cùng chân, với trình độ như vậy, có thể lăn lộn đến nghệ sĩ tuyến ba, đã là cực hạn rồi”
Từng câu từng chữ giống như một cây kim đâm vào ngực cô, nhưng cô không thể phản bác. Bởi vì ... lời của Diệp Phong, cũng không có sai.
Những thiếu sót này chính là điểm yếu của cô.
Những điều kiện để trở thành ngôi sao, toàn bộ cô đều không có thứ gì...
Cho nên... mấy năm nay ở trong cái vòng này, mỗi một bước đi của cô đều rất gian nan.
Diệp Phong đứng dậy, vòng qua bàn làm việc bước tới bên cạnh cô “ Tiêu Tiêu, cô nói tôi nghe một chút, cô vô dụng như vậy Vẫn còn lại cái gì để làm nghệ sĩ? Chỉ bằng gương mặt lớn lên dễ nhìn một chút này sao?”
“Đúng vậy”
⬅ Trước Tiếp ➡