⬅ Trước Tiếp ➡
Trung tâm triển lãm sao?
Thôi, không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật, ngày hôm qua Diệp Phong cho cô nhờ một đêm, đưa đồ vật qua cũng coi như là cảm ơn anh.
Hôm nay trung tâm triển lãm TS, từ bên ngoài nhìn vào, xe chen đầy các con đường, phóng viên truyền thông chen đầy cửa, mà hội trường bên trong đang có một show thời trang quốc tế chuẩn bị tiến hành.
Mộng Tiêu đi tới cửa bên cạnh.
“Tiêu Tiêu? Sao lại ở chỗ này?” Một giọng nữ tính truyền đến.
Mộng Tiêu quay đầu lại nhìn lại, người đại diện đã chạy tới trước mặt cô “Làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng bộ dạng của tôi bị người khác nhận ra rồi.” Phải biết rằng, cô đang mặc trang phục của người qua đường Giáp.
“Cô mới làm tôi sợ muốn chết, tôi tìm cô có việc gấp, điện thoại lại gọi không được, thế mà cô mặc cái dạng này liền tới đây ” Người đại diện miệng đầy oán giận.
“Di động của tôi hết pin. Cô tìm tôi có việc gấp gì?”
“Còn không phải vì công việc của cô, công ty dừng toàn bộ công việc của cô cũng không cho cô nhận công việc mới, ngày hôm qua tôi thật vất vả vụng trộm lấy cho cô một công việc, chính là tới trung tâm triển lãm này trình diễn catwalk. Hiện tại cô đến vừa đúng lúc, mau đi vào trong xe thay quần áo. Mau lên ”
Người đại diện cũng không cố hỏi nhiều cái gì, nhìn thấy Lục Mộng Tiêu ở chỗ này vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nếu không, vẫn luôn không liên lạc được với Tiêu Tiêu, cô đều tính toán gọi nghệ sĩ khác lại đây hỗ trợ đi buổi catwalk này rồi.
“Uhm…… Được.” Nhìn văn kiện trong tay, cô cẩn thận suy xét một chút, cũng không nhất định phải dùng bộ dạng này đi đưa, cho dù lấy thân phận Tiêu Tiêu đi đưa văn kiện cho anh, cũng không có vấn đề gì.
Công việc quan trọng
Mái tóc dài màu đen theo bước chân nhanh chóng của cô hơi bay lên, váy dài thời thượng, giày cao gót nhỏ dài, làm mỗi một động tác của cô đều sẽ khiến người khác chú ý.
Lục Mộng Tiêu ngừng ở cửa phòng nghỉ, nhìn văn kiện trong tay, lúc nãy nhân viên công tác của hội trường nói, Diệp Phong ở bên trong này.
Vội vàng đem văn kiện cho anh, suy nghĩ một lát, cô ken két một tiếng đem cửa đẩy ra……
Trong phòng nghỉ, bốn năm người đang ngồi ở trên sô pha nói chuyện, lúc này cửa bị người đẩy ra, ánh mắt mọi người đều liền nhìn về phía……
Mộng Tiêu đứng ở cửa, từng ánh mắt rơi xuống trên người cô, nháy mắt làm cô có chút xấu hổ, còn tưởng rằng trong phòng chỉ có một mình Diệp Phong, ai ngờ được, sẽ có nhiều người như vậy, hơn nữa, vẻ mặt đều nghiêm túc như đang bàn công việc.
Cô có phải quấy rầy đến cái gì hay không ……
“Không phải đã phân phó qua, chúng tôi đang nói chuyện quan trọng, không được có người tiến vào quấy rầy sao? Còn không mau cút ra ngoài ” Một người đàn ông mặc tây trang đeo caravat, lập tức đứng lên quát lớn một câụ
“Xin lỗi, quấy rầy mọi người. Tôi là tới……” Cô theo bản năng nói câu xin lỗi, vừa lúc định tiếp tục nói……
“Được rồi được rồi, mau đi ra ” Lời nói lập tức bị người đàn ông lúc nãy cắt đứt.
“Lưu tổng, xin lỗi, cô ấy là nhân viên của công ty tôi, có lẽ có chuyện gì mới lỗ mãng như vậy.” Âm thanh lãnh đạm, trong không khí như vậy trở nên đặc biệt, Diệp Phong ngồi trên sô pha dài, ưu nhã đối với người vừa mới quát Tiêu Tiêu nói xong, ánh mắt lại chuyển hướng đến Lục Mộng Tiêu “Vào đi.”
Không khí thật kỳ lạ
Tầm mắt của Mộng Tiêu, lúc này mới rơi xuống trên người Diệp Phong , nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh, giống như mặc kệ ra chuyện gì đều có thể vững như núi Thái Sơn.
“A Thì ra là người của tổng giám đốc Diệp, thật là xin lỗi, là tôi thất lễ, mong vị tiểu thư này đừng trách.” Mặt Lưu tổng đều nghẹn đỏ, vội vàng nhận lỗi.
Mộng Tiêu cũng không có nói nhiều lời, ở trong cái nhìn chăm chú của mọi người đi tới bên người Diệp Phong, trực tiếp đem văn kiện đưa qua.
Con mắt thâm thúy của anh từ trên người cô, chậm rãi rơi xuống phần văn kiện kia, nhíu mày “Thứ này là cô mang tới đây?”
“Tôi tới đây làm việc, ở bên ngoài triển lãm có một người sốt ruột muốn đưa văn kiện cho anh, lại vào không được, cho nên tôi giúp đỡ đưa lại đây.” Cô thuận miệng nói dối, mặt không đỏ tim không đập mạnh, đến mắt cũng không chớp một chút.
Diệp Phong cũng không nghi ngờ nhiều, đưa tay lấy văn kiện, mở ra nhìn……
“Vậy tôi không quấy rầy nữa.” Cô thật không muốn ở chỗ này thêm một phút đồng hồ, đưa xong đồ vật là vội vàng xoay người đi.
“Từ từ.”
“tổng giám đốc Diệp, còn có chuyện gì sao?”
“Nếu đã tới thì tới đây ngồi.” Diệp Phong nhìn vị trí trống của sô pha bên cạnh.
“A?” Cô sửng sốt một chút, đôi mắt cũng nhìn chằm chằm vị trí kia, tại sao muốn cô ngồi xuống, các anh không phải đang nói chuyện rất quan nặng sao?
“Còn đứng ngây ra ở đó làm gì? Thích bị mọi người nhìn sao?” Diệp Phong ưu nhã cười, lời nói như là nói giỡn.
Mà từ khi cô mới vừa đi vào đến bây giờ, ba bốn người ngồi bên cạnh, tầm mắt dường như không rời khỏi người cô, không khí vẫn luôn rất kỳ lạ.
Trời sao như đòi mạng, Diệp Phong muốn làm gì đây? Bây giờ, nếu quay đầu đi, làm công ty mất mặt không nói, về sau ở trong công ty càng đừng nghĩ có ngày lành
Nắm chặt tay, lúc này Lục Mộng Tiêu mới qua đi ngồi xuống bên người Diệp Phong, đối mặt với tầm mắt của mọi người, cô nỗ lực làm chính mình lộ ra tươi cười.
Không khí hòa hoãn một chút.
“Phương án lúc nãy nói mọi người đều nhìn xem đi.” Lời nói của Diệp Phong phá vỡ sự yên tĩnh.
Tầm mắt của những người khác mới rời khỏi người cô, một đám chụm đầu ghé tai cầm lấy văn kiện Mộng Tiêu mang đến, vừa xem vừa gật đầụ
“tổng giám đốc Diệp……” Thấy mọi người đều không để ý đến cô, lúc này Mộng Tiêu mới hơi chút nghiêng đến trên người Diệp Phong , dùng âm thành giống như muỗi kêu ở bên tai anh nói thầm “Tôi còn có công việc khác, các anh bàn việc tôi lại nghe không hiểu, để tôi ở chỗ này ngồi làm gì?” Nhanh nói một câu để cô đi
“Nói cô ngồi, thì cô cứ ngồi cho yên, đâu ra nhiều vấn đề như vậy?” Đôi mắt đen nhìn thoáng qua trên người cô, bàn tay của anh thuận thế từ phía sau trên lưng mò lên vòng eo của cô……
Mộng Tiêu vừa thu lại, cúi đầu nhìn thấy bàn tay anh mò qua đây, nhanh chóng dời về phía bên kia ý muốn thoát khỏi bàn tay của anh.
Mà tay anh lại ở sau lưng nhẹ nhàng nâng lên quần áo của, ngón tay thô ráp, chạm vào da thịt phía sau lưng cô……
Trong phòng nghỉ, vài người khác đều đang nghiên cứu văn kiện Diệp Phong đưa đến, liên tiếp gật đầu, hoặc là nói nhỏ cái gì, hoàn toàn không chú ý hai người trên sô pha đang làm cái gì.
Thật quá đáng
Mộng Tiêu vốn không dám gây ra chuyện gì quá lớn, rất sợ vài người bên kia sẽ nhìn qua, cắn chặt hàm răng, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Phong bên cạnh.
Anh rốt cuộc muốn thế nào ?
Ban ngày ban mặt trực tiếp ở nơi công cộng đùa giỡn người khác?
Vừa muốn nói, đêm qua con người của anh cũng không tệ lắm, kết quả vừa đối mặt với nhân viên, người này liền bại lộ bản tính, lưu manh a lưu manh
“Buông tay ra…… ” Cô từ kẽ răng nhỏ giọng nặn ra từng chữ, từng chút một rời khỏi anh.
Diệp Phong lại mặt không đổi sắc, tiến đến bên tai cô nói nhỏ “Tiêu Tiêu, lúc nãy chính là cô chủ động đi lại đây……” Nói rồi, tay theo phần lưng của cô, từng chút hướng về phía trước……
“Anh……” Mộng Tiêu thẳng tắp thân thể, lông tơ trên lưng dựng đứng, đó là vì cô muốn cùng anh nhỏ giọng nói chuyện mới tiến qua, không phải vì công ty suy nghĩ, cô sẽ như vậy sao?
Thần kinh cô bỗng chốc căng chặt……
“Này ” Thật quá đáng Lục Mộng Tiêu đứng dậy, đầu óc đều trống rỗng, dường như đã quên hoàn cảnh lỡ miệng liền kêu ra tiếng, tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phong .
Giây tiếp theo, mọi ánh mắt đều rơi vào người cô.
“Làm sao vậy?”
“Tổng giám đốc Diệp xảy ra chuyện gì sao?” Các giọng quan tâm hỏi thăm truyền đến.
Mộng Tiêu mới phản ứng lại, trong lòng hồi hộp nổi lên, sức nóng từ cổ mau lan tràn đến trên gương mặt, đều không có mặt mũi đi xem những người mang nghi hoặc đó……
“Không có gì, Tiêu Tiêu, đừng ngạc nhiên, ngồi xuống.” Diệp Phong vẫn là bình tĩnh nói, một đôi mắt đen bình đạm, giống như lúc nãy chuyện gì cũng không có phát sinh.
Người này
Người khác đều nổi giận lôi đình, anh còn có thể như vậy bình tĩnh, vừa thấy chính là kẻ tái phạm
⬅ Trước Tiếp ➡