⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyệt đối không thể lại ngồi xuống
Ổn định lại cảm xúc, lúc này Lục Mộng Tiêu mới nhìn về phía mọi người……
“Xin lỗi quấy rầy đến mọi người bàn công việc, là tôi lúc nãy có chút không thoải mái, xin lỗi. Tôi xin phép đi ra ngoài xử lý một chút vấn đề cá nhân, các anh tiếp tục.” Cô tiện thể nói, vừa lúc dựa cái bậc thang này, trực tiếp quay đầu liền chạy ra ngoài phòng nghỉ.
Cô nghẹn một bụng tức giận tìm được người đại diện, buồn bực đã lâu, tâm trạng mới tốt lên một chút.
“Tiêu Tiêu, tôi đã cùng bên tổ chức nói xong rồi, lần này trang phục để cô mặc, là áp chót của buổi biểu diễn này, mặc vào bộ quần áo kia, nhất định khiến mọi người ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cô, đến lúc đó sẽ càng nhiều hợp đồng trên phương diện này tìm tới chúng ta.” Người đại diện vui sướng nói, hai người cùng nhau tới hậu trường.
Người đại diện chỉ chỉ phía trước “Đây chính là bộ trang phục một lát nữa cô sẽ mặc.”
Theo hướng người đại diện chỉ tay nhìn qua.
Treo ở trên giá chính là một bộ váy dài lụa mỏng màu lam, màu sắc nhuộm lên như là biển rộng, từng tầng từng tầng giống như lớp lớp sóng cuộn.
“Là bộ trang phục này à……” Mộng Tiêu lẩm bẩm một câu, khóe môi gợi lên nụ cười ấm áp, cô đi tới bên cạnh quần áo, cầm lấy đai lưng lụa được cắt qua trên váy, thành thạo đem đai lưng quấn quanh váy bên hông.
“Tiêu Tiêu, cô làm gì vậy? Đây chính là tác phẩm của đại sư, làm sao lại chạm lung tung như vậy? Ai nha, cô làm sao mặc lên? Mau cởi bỏ, mau cởi bỏ a, nếu như bị người nhìn thấy, liền xong đời ” Người đại diện bị dọa tới rồi, nôn nóng chạy tới.
Bỏ tay ra
Vừa dứt lời.
"Này, cô kia Cô đang làm gì đó Cô mau bỏ tay ra " Một giọng nói sắc bén vang lên...
Ngay sau đó, một người đàn ông mặc âu phục màu đen chạy đến, nhìn thấy mảnh vải voan trong tay Lục Mộng Tiêu, hai mắt xanh lên.
"Cô là ai? Cô đang làm gì với cái váy này vậy Cô có biết cái váy này quan trọng đến cỡ nào không? " Người đàn ông lập tức nổi giận.
"Xin lỗi, xin lỗi, nhà thiết kế, Tiêu Tiêu của chúng tôi không phải cố ý đâu, cô ấy chỉ tò mò thôi... Ông yên tâm, chúng tôi sẽ lập tức khôi phục chiếc váy này lại như lúc đầụ"
"Khôi phục như lúc đầu? Cái váy này có kiểu dáng hoàn chỉnh là phải như bây giờ... " Mộng Tiêu nhàn nhạt nói, cô buông tay ra, mảnh vải voan đã được buộc chéo ở bên hông, còn thắt thành một cái nơ bướm, khiến chiếc váy trông có vẻ đơn điệu nay lại tăng thêm phần đặc sắc...
"Hửm?" Nhà thiết kế hơi sửng sốt, nghiêng đầu nhìn Mộng Tiêu, sau đó mới cẩn thận nhìn chiếc váy, ông định nói điều gì nhưng ngay lúc này một chữ cũng không thốt ra được, chỉ có thể chăm chú đánh giá kiểu dáng của bộ váy "Cái này... này..." Có vẻ như, không tệ lắm
"So với để rũ xuống thì đem dải voan này cột lên bên hông sẽ mang lại nhiều hiệu quả thị giác hơn."
"Hình như... thật là kỳ lạ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Lúc nãy cô nói đây mới là kiểu dáng hoàn chỉnh, rốt cuộc là ý gì?" Nhà thiết kế nghi ngờ hỏi, cái váy này là thiết kế đạt giải nhất vào những năm trước, nhưng đối phương không điền tên nhà thiết kế là ai.
Cho nên ông ta đã phải trải qua rất nhiều thủ tục mới lấy được giấy phép từ nơi tổ chức cuộc thi kia, sau đó đem cái váy này ra biểu diễn.
"À, bởi vì tôi đã nhìn thấy bản thảo của chiếc váy này, chính là bản thảo thiết kế được nộp vào cuộc thi năm đó, nhưng chỉ là bản nháp thôi cho nên không hoàn chỉnh." Mộng Tiêu giải thích đơn giản.
Sắc mặt nhà thiết kế thay đổi, giống như đã phát hiện ra bảo bối vậy, chạy vội đến trước mặt Lục Mộng Tiêu "Cô gái, cô có quen người thiết kế ban đầu kia không? Có thể giới thiệu với tôi không? Tôi thật sự rất muốn gặp nhà thiết kế đó "
"Không quen, tôi với người thiết kế đó cũng chỉ là tình cờ gặp thôi." Mông Tiêu nghiêng đầu nhìn bộ váy một cái.
"A... Vậy sao..." Ánh sáng trong mắt nhà thiết kế nhạt xuống, thở dài một hơi, sau đó đã bị những nhân viên công tác khác vội vàng gọi đi.
"Woa... Tiêu Tiêu, em từng gặp qua bậc thầy thiết kế như vậy sao? Tin đồn về cái váy này chị cũng có nghe nói, các cuộc thi đều tìm kiếm nhà thiết kế đó như điên. Đây nhất định là một thế ngoại cao nhân "
"Thế ngoại cao nhân cái gì, lúc đó em có cảm hứng, tùy tiện vẽ một chút, ai mà biết bạn của em lại đem nó đi thi." Sau đó không hiểu sao nó lại đạt giải.
Mộng Tiêu vuốt tay nhìn cái váy, đáy mắt đầy ưu tư, thế giới này thật kỳ diệu, không ngờ nhiều năm sau cô sẽ đích thân mặc chiếc váy mình thiết kế đi lên sân khấu hình chữ T.
Không nghĩ nhiều nữa, Mộng Tiêu nghiêng đầu muốn tiếp tục nói cái gì đó với người đại diện, kết quả...
"Này... chị, sao vậy, mắt trừng lớn như vậy làm gì? "
"Mộng Tiêu, cái này là em thiết kế? Không ngờ rằng em chẳng những là một học bá mà còn là một thiên tài?"
"Suỵt... Nhỏ tiếng một chút, thiên tài cái gì, nếu em mà là thiên tài thì đã không diễn dở như vậy." Nói đến chỗ này, cô bất đắc dĩ thở dài một hơi, diễn xuất luôn là khuyết điểm của cô.
"Tiêu Tiêu, em có thiên phú ở mảng khác, tại sao còn đi làm diễn viên?"
"Bởi vì... em có chuyện nhất định phải làm." Cô cười khổ sở một tiếng, hít sâu một hơi, không suy nghĩ quá nhiều "Chương trình sắp bắt đầu rồi, em đến phòng thay quần áo trước, một lát nữa chị đem bộ quần áo này đến phòng thay quần áo."
"Ừ, được rồi."
Một mình trong phòng thay quần áo, Mộng Tiêu vừa cởi quần áo vừa không yên lòng suy nghĩ chuyện khác...
'Kẽo kẹt...' cửa phòng thay quần áo bị người ở bên ngoài đẩy ra.
"Quần áo để ở đó đi, em tự mặc." Cô thong thả nói.
"Ồ... cô muốn mặc gì? Hay là để tôi giúp cô..." Giọng nói quen thuộc của một người đàn ông truyền vào lỗ tai...
Mộng Tiêu lập tức quay lại "Diệp Phong "
Sự trêu chọc của ác ma
Cửa phòng thay quần áo đã đóng lại, không gian bên trong cũng không rộng lắm, anh dựa vào khung cửa, hơi nhón chân lên, một đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào cơ thể cô.
Váy trên người Lục Mộng Tiêu đã được cởi một nửa...
Đứng đối mặt như vậy.
Cô như chết lặng, ngơ ngác nhìn chằm chằm người đứng đối diện mình "Anh, sao anh lại vào đây?"
"Tôi đến thăm hỏi nhân viên gặp vấn đề sức khỏe của công ty." Môi Diệp Phong mang theo nụ cười đầy thâm ý, ánh mắt nhìn thân thể của cô ngày càng nóng bỏng...
Ánh mắt anh phát ra sự nhiệt tình, Mọng Tiêu phản ứng không kịp đem váy đã cởi ra một nửa kéo lên, làm ra động tác che chắn.
Thăm hỏi nhân viên gì chứ, anh ta chỉ đơn giản là một kẻ lưu manh tỏ ra đàng hoàng để trêu chọc cô thôi
"Tôi muốn thay quần áo, mời anh lập tức đi ra ngoài "
"Thay quần áo? Cô chắc là cô có quần áo để thay sao?" Anh chậm rãi đến gần Lục Mộng Tiêụ..
Thân thể của cô nhỏ nhắn, bây giờ ở trước mặt anh lại càng mong manh.
"Anh nói như vậy là... có ý gì? " Nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, một cảm giác xấu dâng lên trong lòng cô.
"Ý là để cô ở lại, đừng nghĩ đến việc lén lút tiếp nhận công việc." Anh bình thản nói, cầm lấy váy trong tay cô, từ từ giúp cô mặc lại...
Mộng Tiêu đần độn đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng, giống như một con búp bê rách để anh tùy tiện chơi đùa, câu nói kia đã thể hiện tất cả.
Anh hủy bỏ tất cả thông báo của cô, thậm chí công việc riêng tư này cũng bị bóp chết
"Tại sao " Giống như là núi lửa phun trào, sự đau khổ trong đáy mắt cô ngày càng dâng lên, cô nắm lấy cổ áo Diệp Phong.
"Tiêu Tiêu, cô có tư cách nghi ngờ bất kỳ quyết định nào của ông chủ sao?" Giọng nói của anh rất hời hợt, cúi người nhẹ nhàng kéo dây khóa kéo bên hông quần cô...
Vốn dĩ váy đang xốc xếch bây giờ lại được mặc lại hoàn chỉnh.
Mộng Tiêu giống như một khúc gỗ đứng im tại chỗ, sự tức giận làm nhòe mắt cô...
"Sao anh có thể trắng trợn chà đạp tâm huyết của người khác như vậy? Nhìn người khác đau khổ không biết phải làm gì, anh rất vui vẻ sao? Anh cố ý hành hạ tôi sao? " Đầu óc của cô đã sớm bị tức giận làm cho mê muội. Hai năm qua, cô vì gia đình mà đi khắp nơi trong giới giải trí, mặc dù không vừa ý cũng chưa từng nghĩ tới sẽ buông bỏ.
Có lẽ diễn xuất của cô chưa giỏi, có lẽ cô chỉ là một nghệ sĩ bên lề, nhưng mỗi một việc làm cô đều nghiêm túc thực hiện nó, vậy mà bây giờ... Sự nghiêm túc của cô cứ như vậy bị người ta chà đạp...
"Đúng " Một chữ nhàn nhạt vang lên, đáy mắt anh tràn đầy hơi thở của ác ma. Buông cả người cô ra, Diệp Phong xoay người mở cửa phòng thay đồ.
"Diệp Phong "
⬅ Trước Tiếp ➡