Thằng bé trông chỉ khoảng bốn, năm tuổi, nhỏ nhắn, gầy nhom, đầu to hơn thân người, trông như que diêm.
Thằng bé ngẩng đầu, nhìn người ngoài cổng. Mới chỉ liếc một cái, đôi mắt to tròn đen láy của nó đã lập tức mở to hơn “Á Cứu mạng ”
Rồi “rầm” một tiếng, cánh cổng đóng sầm lại, nhốt Mặc Thiên ở ngoài.
Cậu bé bịt tai, hét to ra ngoài “Bà bảo không được nghe cô nói chuyện, mau đi đi ”
Mặc Thiên ghé mắt qua khe cửa, nhìn thằng bé, không hề tức giận “Thế tôi hát cho em nghe nhé?”
“Hát sao?” Thằng bé có vẻ do dự.
Bà bảo không được nghe chị Mặc Thiên ở đạo quán nói chuyện, chứ đâu cấm nghe chị hát đâu nhỉ.
Thế chắc là được rồi...
Thằng bé do dự chẳng được ba giây, đã lại mở cửa ra.
Lần này, Mặc Thiên thành công vào trong.
Cô lập tức tăng tốc độ nói chuyện “Chị xinh đẹp đang ở nhà em đâu?”
“Chị bảo hát cơ mà ” Thằng bé vội đưa tay bịt tai lại.
“Đây gọi là rap đấy.”
Mặc Thiên gỡ tay thằng bé xuống, chống nạnh giải thích rất nghiêm túc “Nói chuyện như súng máy, bắn liên thanh thì gọi là rap.”
Đó là thứ cô học được từ những người trong làng khi xem ti vi.
Thằng bé gật gù, hiểu mà như không hiểụ
Dù là gì đi nữa, miễn không phải nói chuyện là được...
Phục Tuyết nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, tim cô ấy như nhảy lên tận cổ họng.
Cố Bạch Dã đã từng dẫn người đến tìm cô ấy một lần.
Rõ ràng khi đó, anh ta đã đẩy cửa căn nhà kho và nhìn thẳng vào cô ấy, nhưng lại như thể không hề thấy cô ấy, quay đầu nhìn một vòng rồi bỏ đi.
Ba ngày nay, những chuyện kỳ lạ như thế cứ liên tục xảy ra.
Trên núi, Phục Tuyết gặp cả một đàn sói, nhưng cô ấy còn chưa kịp sợ thì chúng đã hoảng loạn bỏ chạy, đâm vào nhau lộn nhào xuống dốc.
Lũ khỉ trên núi còn dẫn cả bầy đến tặng cô ấy một đống trái cây, chất thành một ngọn đồi nhỏ trước mặt, như sợ cô ấy bị đói.
Một cậu thanh niên trong làng từng định cướp miếng ngọc bội đeo trên cổ Phục Tuyết, nhưng ngay lúc đó, một tảng đá từ trên núi rơi xuống, đập thẳng vào chân cậu ta.
Phục Tuyết dần nghĩ rằng có phải có thần tiên nào đó đang bảo vệ mình không.
Nhưng rồi cô ấy nhớ đến lá bùa bình an đỏ mà Mặc Thiên đã tặng, chắc chính nó đã cứu cô ấy.
Phục Tuyết vừa cảm kích vừa kinh ngạc, khó mà tin rằng có những chuyện thần kỳ như vậy xảy ra.
Mấy ngày qua, cô ấy cứ tự hỏi làm sao có thể gặp lại Mặc Thiên để cảm ơn cô vì đã cứu mạng mình.
Không ngờ, Mặc Thiên lại tự mình đến tìm mình
Phục Tuyết nhìn qua khe cửa sổ, nhận ra người bên ngoài là Mặc Thiên, lập tức nhẹ nhõm hẳn.
Trong lòng vui vẻ chạy đến mở cửa, chào đón cô.
Phục Tuyết hớn hở gật đầu với Mặc Thiên.
Mặc Thiên thì chẳng hiểu gì.
Cậu nhóc đứng bên cạnh hiểu ngay, lập tức giải thích thay “Chị ấy hỏi sao chị lại đến đây?”
“Ồ, đến đưa chị ấy về.” Mặc Thiên trả lời thẳng thắn.
Nghe vậy, Phục Tuyết ngẩn người, rồi cô ấy lấy giấy bút ra viết vài chữ “Tại sao? Cố Bạch Dã bảo cô đến sao?”
“Không, là cảnh sát.”
...
Mặc Thiên kể lể rời rạc về chuyện cảnh sát đang truy bắt Phục Tuyết.
Dù cô chẳng nói rõ ràng lắm, Phục Tuyết cũng hiểu đại khái.
Phục Tuyết không ngờ những ngày qua lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.