⬅ Trước Tiếp ➡
Tổng giám đốc Trần đã hợp tác với cô ấy nhiều năm, trước giờ dù là món đồ cổ trị giá cả tỷ cũng không hề có sơ suất gì. Sao ông có thể cố ý hại cô ấy chỉ vì bức tranh ba mươi triệu được?
Vậy nên, khả năng cao là bức tranh đã bị mất thật...
Sắc mặt Phục Tuyết trở nên đầy lo lắng.
Cô ấy phải quay về.
Nhưng nếu quay về, liệu đứa bé trong bụng có giữ được không...
Cô ấy cắn chặt môi, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
Nhà họ Cố, cô ấy không thể đấu lại...
Nỗi lo lắng của Phục Tuyết, Mặc Thiên không hề nhìn ra.
Cô thản nhiên hỏi “Chị có muốn về không? Nếu không muốn, chị cũng không cần về, họ sẽ không tìm được chị đâụ”
Lá bùa bình an mà các sư phụ cô đã khai quang linh nghiệm lắm, có thể tránh được cả thiên tai và nhân họa.
Chỉ là, không thể xác định cách tránh ra sao.
Vì điều đó còn tùy vào vị tổ sư nào đang trực hôm đó.
Phục Tuyết lắc đầu, cảm kích nắm lấy tay Mặc Thiên.
Cô ấy viết lên giấy “Tôi phải về để điều tra rõ chuyện này. Tôi không lấy trộm bức tranh, phải chứng minh mình trong sạch.”
“Ồ.” Mặc Thiên trả lời rồi đứng dậy “Vậy đi thôi.”
Nghe vậy, Phục Tuyết vội nắm lấy tay áo Mặc Thiên.
Cô ấy ngập ngừng cắn môi, không biết nên cầu xin cô thế nào.
Cô ấy và Mặc Thiên chỉ là bèo nước gặp nhau, hoàn toàn không có liên hệ gì, bảo Mặc Thiên cùng mình về Thượng Kinh liệu có quá đáng không?
Phục Tuyết cắn môi đến bật cả máụ
Mặc Thiên nhìn cô ấy, trong mắt đầy vẻ khó hiểu “Chị còn chuyện gì nữa à?”
Phục Tuyết thở dài, buông môi ra, rồi nhanh chóng viết lên giấy.
“Cô có thể về Thượng Kinh cùng tôi, giúp tôi giữ đứa bé không? Tôi sẽ trả rất nhiều tiền cho cô ”
Mặc Thiên đọc từng chữ, sau đó thắc mắc “Sao Cố Bạch Dã lại không cần đứa bé?”
Phục Tuyết nghe câu hỏi ấy, bật cười tự giễụ
Cô ấy lại viết “Vì nhà họ Cố là gia tộc danh giá, họ không cho phép có đứa con nào sống lang bạt bên ngoài. Muốn giữ đứa bé, tôi phải không ly hôn với Cố Bạch Dã. Nếu không, đứa bé phải bị bỏ đi, chẳng có lựa chọn nào khác.”
“Không cho con cái lang bạt?” Mặc Thiên ngạc nhiên.
Vậy năm đứa cháu trai mà cô thấy trong quẻ của nhà họ Cố là từ đâu mà ra?
Cô hừ một tiếng khinh bỉ, rồi tự tin nói “Đừng lo, nhà họ Cố nghe tôi là chính, không ai dám đụng đến con của chị đâu, đi thôi.”
Phục Tuyết “...”
Cô ấy chẳng biết nên khóc hay cười.
Không hiểu nhà họ Cố lại có liên quan gì đến Mặc Thiên, mà khiến cô có thể tự tin tuyên bố những điều không tưởng thế này.
Nhưng Mặc Thiên không để Phục Tuyết có cơ hội viết thêm gì nữa.
Cô trực tiếp kéo Phục Tuyết ra khỏi căn nhà kho.
Cuối cùng, Phục Tuyết bảo Mặc Thiên đợi một chút.
Cô ấy chào tạm biệt cậu bé và bà của cậu, để lại cho họ hai nghìn đồng, rồi theo Mặc Thiên về nhà họ Kiềụ
Mọi thứ giờ chỉ có thể giao phó cho số phận...
...
Cố Bạch Dã quay về khi trời đã khuya, mưa bão vẫn chưa dứt.
Anh ta đã tìm kiếm khắp nơi trong thôn nhưng không thu được gì, Phục Tuyết như thể đã biến mất khỏi cõi trần.
Đường núi ở thôn Đại Đạo rất khó đi, lại thêm tín hiệu kém, nên muốn gọi thêm người đến trợ giúp cũng không được.

⬅ Trước Tiếp ➡