⬅ Trước Tiếp ➡
 
Nhưng cùng với việc anh quay về với lợi ích chủ chốt của nhà họ Khương, anh cần phải có một người vợ, trừ phi anh không bao giờ quay trở về. Thật ra kiếp trước Khương Diệp đã không quay về, ít ra là anh không chịu sự sắp đặt của ông cụ Khương, đây cũng chính là lý do mà sau khi Đường Tĩnh Vân nghe tên của anh cũng không lập tức liên kết anh với nhà họ Khương, cô đã lăn lộn ở Kinh Đô hơn mười năm, vẫn chẳng hề biết đến nhà họ Đường còn có một nhân vật này. Đương nhiên lúc này đây cô đã ít nhiều có được sự suy đoán về thân phận của anh, nếu không cô đã không hỏi "Người nhà của anh".
 
Ở kiếp này Khương Diệp gặp được Đường Tĩnh Vân, sau đó sẽ có rất nhiều bước ngoặt.
 
Khương Diệp lại múc thêm nửa chén cháo cho Đường Tĩnh Vân, "Ăn nhiều một chút, tôi thấy sắc mặt em không được tốt."
 
Đường Tĩnh Vân bất đắc dĩ cười nói, "Tôi đã ăn nhiều rồi." Bảo cô ăn nhiều như vậy, anh nghĩ là đang cho heo ăn à!
 
Khương Diệp nhớ tới khóe mắt và gương mặt ửng hồng của cô tối qua, cộng thêm đôi môi đỏ ửng, lúc đó anh mới chợt nhận ra sắc mặt cô vẫn mang vẻ nhợt nhạt không khỏe mạnh, cho nên mới có bữa ăn sáng nay, anh cười nói, "Em yên tâm, tôi vẫn còn một ít tài sản, vẫn có thể nuôi nổi em." Dù anh thường xuyên chấp hành nhiệm vụ quanh năm suốt tháng, nhưng suy cho cùng anh có xuất thân từ một gia đình có nền tảng, bản thân anh cũng có không ít tài sản ở nước ngoài.
 
Anh thấy Đường Tĩnh Vân im lặng bắt đầu ăn cháo, anh lấy điện thoại di động ra bấm vào một dãy số quen thuộc, sau khi đổ chuông được vài giây thì bị đầu bên kia ngắt máy, anh hơi nheo mắt lại, trong ánh mắt nở một nụ cười nguy hiểm, anh đếm thầm trong bụng, một, hai, ba... chín, mười, quả nhiên điện thoại di động trong tay anh lại vang lên, anh biết rằng trong vòng mười giây tên nhóc đó chắc chắn sẽ gọi lại.
3: Chúng ta kết hôn đi
 
Điện thoại vừa kết nối, đầu bên kia đã truyền đến lời xin lỗi, "Anh Khương, tôi không có ý cúp máy anh đâu, tôi thực sự không cố ý đâu, anh cũng biết tính tôi mà, tôi tưởng là tên khốn nào đó phá rối giấc mơ đẹp của tôi đấy chứ..."
 
"Được rồi," Khương Diệp ngắt lời anh ta, nói với giọng điệu nghiêm túc, "Đừng nói nhảm nữa, tôi có chuyện quan trọng cần cậu xử lý."
 
Lục Hồng Vũ đang cười hí hửng, bỗng nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của Khương Diệp, anh ta liền nghiêm túc lại, thiếu chút là ngồi thẳng người chờ lắng nghe những lời giáo huấn sâu sắc, nếu cha của Lục Hồng Vũ nhìn thấy điều này, chắc chắn sẽ đá vào mông anh ta, ở trước mặt cha mình anh ta chẳng bao giờ nghiêm túc được nhưng lại bị Khương Diệp huấn luyện đến ngoan ngoãn nghe lời, thật là làm mất mặt cha của anh ta.
 
"Giúp tôi đem sổ hộ khẩu nhà tôi đến đây." Khương Diệp dặn dò trong điện thoại.
 
Vẻ mặt của Lục Hồng Vũ nứt ra, "Anh Khương, anh bảo tôi làm việc này à?" Anh ta còn tưởng rằng anh Khương gặp khó khăn khi làm việc ở tỉnh Minh, cần anh ta giúp đỡ, không ngờ lại là chuyện cỏn con như vậy.
 
Khương Diệp nhàn nhạt nói, "Nếu không thì cậu mong là chuyện gì? Chuyện tôi không thể giải quyết mà dám để cho cậu nhúng tay vào sao? Tôi sợ cha cậu sẽ tìm đến chỗ tôi!"
 
Lục Hồng Vũ cười ngượng, xin tha lỗi, "Tôi làm, tôi làm mà!" Anh ta nhỏ giọng lẩm bẩm, "Anh Khương, cái miệng anh càng ngày càng ghê gớm rồi đấy, thật không biết người phụ nữ nào có thể chịu nổi anh."
 
Khương Diệp liếc nhìn Đường Tĩnh Vân đang hơi cử động vành tai ở bên cạnh, anh nở nụ cười với cô, Đường Tĩnh Vân nhàn nhạt liếc anh một cái.
 
Sau khi Khương Diệp cúp máy, Lục Hồng Vũ vẫn đang thắc mắc, không biết anh Khương đang muốn bày trò gì mà cần dùng đến sổ hộ khẩu, có đánh chết anh ta cũng không bao giờ nghĩ rằng Khương Diệp lại dùng để đăng ký kết hôn. Anh ta vẫn không thể nào tưởng tượng được anh Khương sẽ tìm một người phụ nữ như thế nào!
 
Khương Diệp nhìn người phụ nữ vẫn luôn im lặng ăn cháo trong khi anh nói chuyện điện thoại, anh nhếch khóe môi đắc ý, "Tôi có đủ lòng thành không?" Đương nhiên anh biết vừa rồi Đường Tĩnh Vân chỉ trêu chọc mình, đâu ngờ anh được nước lấn tới.
 
Quả thật Đường Tĩnh Vân đúng như Khương Diệp nghĩ, nhìn thái độ đắc ý của anh, cô cảm thấy người đàn ông này dường như có một trái tim không an phận dưới vẻ ngoài lạnh lùng, theo thuật ngữ của giới trẻ thì gọi là, giả nai! Cô ngước mắt lên nhìn anh, nói đùa, "Hình như anh chưa hỏi tôi có đủ tuổi kết hôn hay không."
 
Khóe miệng Khương Diệp giật giật, nụ cười trở nên mất tự nhiên, anh ngập ngừng nói, "Năm nay em bao nhiêu tuổi?" Anh thật sự không nghĩ tới vấn đề này, tuy trông dáng vẻ bên ngoài cô rất ngây ngô, trong lòng anh cũng thỉnh thoảng cảm thấy cô là một cô bé, nhưng cách cư xử, lời nói và việc làm của cô đều rất chững chạc trưởng thành, khi ở bên cô khiến anh vô thức xem cô như người đồng trang lứa với mình, cho nên anh chưa bao giờ để ý đến tuổi thật của cô.
 
Lúc này anh thấy cô nhắc đến tuổi của mình với vẻ pha trò, anh liền có một dự cảm chẳng lành, "Không... không phải là em thật sự chưa đủ tuổi kết hôn chứ?" Anh suy nghĩ một chút rồi mỉm cười nói, "Không sao, cho dù chưa đủ tuổi tôi cũng có thể khiến em đủ tuổi, không dễ gì có ý muốn kết hôn, nên không thể phá hỏng nó." Có quyền có thế thì gì việc gì mà chẳng làm được, chẳng qua cũng chỉ là thay đổi số tuổi trong sổ hộ khẩu mà thôi.
 
Đường Tĩnh Vân trừng mắt nhìn anh, sao cô không hiểu ý của anh chứ, cô cười nói, "Được rồi, đừng đoán nữa, trước hôm gặp anh một ngày tôi vừa tròn hai mươi tuổi, anh thật may mắn."
 
Khương Diệp hiếm hoi bật cười, ẩn ý nói, "Đúng là thật sự rất may mắn!"
 
Sau đó, chuyện hôn nhân đại sự đã được hai người quyết định trong cuộc trò chuyện bông đùa, những người bình thường chắc chắn không thể làm được, nhưng hai người này đều không phải người bình thường!
1: Huyền thoại về cô
 
Ở chợ đêm rất nhộn nhịp, bên ven đường có những người làm ăn buôn bán nhỏ để kiếm sống, nói thật ra thì họ chỉ buôn bán bằng những chiếc xe đẩy nhỏ, người có kinh phí eo hẹp hơn thì họ chỉ đơn giản là bày các mặt hàng  trên một tấm vải được trải trên mặt đất, rồi rao bán để mọi người tới mua. Lúc bấy giờ, những người bán hàng rong ở vỉa hè không bị quản lí thành phố đuổi đi như ở thế hệ trong tương lai, những người bán hàng rong lúc đó có vẻ cũng dễ kiếm sống hơn.
Đường Tĩnh Vân trong kí ức nhớ tới những tiệm cửa hàng tiêu chuẩn hóa của thế hệ sau này, dù sao bầu không khí trong các cửa hàng đó cũng không có vui bằng không khí chợ đêm, có rất nhiều người tụ tập đến những khu chợ đêm như này đi dạo, có thể biến nỗi cô đơn thành niềm vui hòa chung vào dòng người. Đương nhiên, với thân phận của cô lúc trước, cô không có cơ hội để đi chơi ở một nơi như thế này, cô muốn gì, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho thư ký hàng ngày, thì người thư ký đó sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cô.
Cô không mua gì cả, mặc dù tay nghề thủ công của những thứ này không tệ, nhưng với gu thẩm mỹ như trước đây của cô, cô chắc chắn sẽ không để những thứ này lọt vào mắt, có điều đi dạo như thế này quả thật là một hoạt động giải trí đem lại sự vui vẻ.
Buổi tối Khương Diệp nghe một cuộc điện thoại xong, liền đi ra ngoài, trước khi đi anh còn nói với cô rằng anh đi lấy sổ hộ khẩu, cô hơi ngạc nhiên về hiệu quả xử lý việc này, nhưng Khương Diệp chỉ cười nói, họ là đi bằng trực thăng từ quân khu tới, nghe nói vừa đúng lúc có người tình cờ được phái từ quân khu tỉnh Minh đến đây, bọn họ tiện thể làm luôn. Đường Tĩnh Vân im lặng, cô sớm đã biết được rằng người đàn ông này nhất định có thân phận không tầm thường, bạn bè của anh chắc chắn cũng vậy. Sau đó cô cảm thấy ở nhà rất chán, cho nên đã quyết định ra ngoài đi dạo.
Đi dạo trong chợ đêm, bản thân lại nghĩ đến Khương Diệp, trên môi không kìm được nở nụ cười tươi, nhớ tới cái lúc người đàn ông này dặn dò cô mọi thứ trước khi đi ra ngoài, việc làm này giống như một người đàn ông kể với vợ mình về lịch trình của họ. Có vẻ như, cảm giác được như vậy thực sự rất tốt.
Đi loanh quanh ngắm các món đồ một lúc, đến cuối cùng, cô không dừng lại bên sạp quầy nào cả, liền rời đi. Màn đêm đã dần buông xuống, ánh đèn mờ ảo bên đường cũng đã được bật lên, cô bước đi thong thả rẽ vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh, nơi này đối với cô từng rất quen thuộc, cách trường trung học số 11 không xa, những trận đánh nhau trước đây đều được giải quyết ở nơi này, mặc dù cô đã hơn mười mấy năm không đi đến đây, nhưng trong ký ức của cô vẫn có thể cảm nhận được sự quen thuộc nơi đây.
⬅ Trước Tiếp ➡