Cô vừa bước đi, cô vừa sử dụng các năng lực đặc biệt của mình, trong quá trình luyện tập không ngừng nghỉ hàng ngày, các năng lực này trong người cô đã phát triển từ trạng thái chỉ có một giọt nước đến trạng thái tích tụ được mười giọt nước, điều này khiến cô cảm thấy rất vui mừng. Cô tin rằng chỉ cần bản thân luyện tập không ngừng nghỉ, thì sớm hay muộn cô sẽ có thể tích nước thành suối, suối thành sông, và cuối cùng trở thành biển!
Giờ đây, cô có thể xuyên qua bức tường một cách dễ dàng, dễ dàng hơn nhiều, so với lúc đầu cô phải mất vài phút mới xuyên qua được.
2: Huyền thoại về cô
Đột nhiên tai của cô rất nhạy, cử động một chút, cảm thấy phía trước truyền đến một âm thanh quen thuộc, cô nhướng mày, âm thanh này quá quen thuộc rồi, tiếng va chạm của các quả đấm*, theo cách nói của người thường, là âm thanh của tiếng đánh nhau đó!
Cô phát tán năng lực tinh thần, rồi mỉm cười một cái, quả nhiên có người bị chặn lại trong con hẻm này, bốn năm tên côn đồ nhuộm tóc màu, ăn mặc theo phong cách như tiểu du côn của Trần Quốc Khôn đang ra tay đánh người, người bị đánh ôm lấy đầu mình mà bảo vệ, không thể nhìn rõ được mặt, nhưng cô nhìn thấy chàng trai đang mặc bộ đồng phục của trường trung học số 1.
Đường Tĩnh Vân không nhịn được mà cong môi, với tính cách của cô, thì chắc chắn sẽ không xen vào chuyện của người khác, nhưng vì đó là học đệ của mình cho nên cô có thể miễn cưỡng ra tay giúp đỡ. Cô bước nhanh đến đầu hẻm, nhìn thấy chiếc lon vứt dưới chân, cô liếm môi, rồi đá nó ra ngoài.
Trong đêm, âm thanh tiếng "Keng" rất lớn, mấy tên côn đồ đang đánh người đều dừng động tác lại, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, sau đó bọn họ nhìn thấy Đường Tĩnh Vân đang đứng ở đầu ngõ.
Trong số bọn họ, có một tên du côn nhuộm tóc vàng, trông hắn ta có vẻ dữ tợn, khi nhìn thấy Đường Tĩnh Vân, hắn ta mở miệng chửi: "Mẹ kiếp, đâu ra có cái tên mù này vậy, cẩn thận anh đây cũng xử lí mày đấy!"
Bên cạnh là một tên du côn mặc áo khoác màu vàng xám, hình như là đại ca của nhóm, hắn nhìn người phụ nữ đứng ở đầu hẻm, mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, đi một đôi giày vải, tóc ngắn, cả người trông có vẻ sạch sẽ và gọn gàng, hai tay đút trong túi quần, trông rất tự nhiên, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt, dường như cô không hề sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt, và cô thản nhiên một cách không bình thường.
Khuôn mặt dưới ánh đèn đường cách đó không xa, nó mơ hồ không hiện rõ, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc khó tả, khi hắn nhìn thấy đôi mắt phượng của cô, một luồng cảm xúc lóe lên, khiến trái tim hắn rung động, khi nghe thấy đàn em bên cạnh nói ra những lời khiêu khích, liền đá hắn ta và giận dữ chửi: "Mày đang nói vớ vẩn gì vậy! Nếu mày không nói thì sẽ không có ai nói mày là người câm đâu!" Sau đó, hắn quay lại nhìn Đường Tĩnh Vân, “Chị...là... chị Đường hả?”
Mấy tên côn đồ đi theo hắn đều bất ngờ, đại ca của mình từ khi nào lại có chị họ vậy?
Đường Tĩnh Vân bất ngờ mỉm cười, "Ồ? Cậu biết tôi à? Không ngờ rằng, sau khi đã tốt nghiệp một năm mà vẫn có người biết đến tôi." Chị Đường là cái danh xưng do bọn côn đồ ngày xưa đặt cho cô, nó gợi nhắc đến ngày tháng tuổi trẻ ngông cuồng.
Chàng trai mặc áo khoác gật đầu mỉm cười, nịnh nọt: “Tất nhiên, em đã từng nhìn thấy dáng vẻ hào hùng của chị Đường rồi, nhưng em vẫn luôn chưa có cơ hội để làm quen với chị.”
Đường Tĩnh Vân nhướng mày: “Nếu cậu đã biết tôi, vậy thì việc này giải quyết dễ dàng rồi, tuy tôi không biết tên nhóc này, nhưng dù sao cũng là học sinh của trường trung học số 11, dù rằng không biết tại sao lại như vậy, nhưng tôi cũng không thể ngó mắt làm ngơ. "
Tên du côn mặc áo khoác nghĩ rằng rõ ràng cô đã ra trường rồi, tại sao người phụ nữ như Đường Tĩnh Vân sao lại có thể nhiều chuyện như vậy được, thì ra là như vậy, hắn lập tức gật đầu lễ phép: “Nếu chị Đường đã nói như vậy, thì việc này bỏ qua đi.” Hắn nhanh chóng liếc về phía cậu bé đang ngã xuống đất, "Em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với cậu ta, hình như đã đắc tội với một người bạn học họ Hà ở trường trung học số 9, chính tên họ Hà bỏ tiền thuê chúng em để đánh cậu ta."
3: Huyền thoại về cô
Đường Tĩnh Vân gật đầu, đi vào trong hẻm, từ trong túi móc ra ví tiền, sau đó lấy ba tờ tiền đỏ đưa cho đối phương nói: “Cám ơn các cậu đã tôn trọng mặt mũi của tôi, đây chỉ là chút thành ý mà thôi, cứ coi như là tôi mời mấy anh em đi uống rượu.”
Tên côn đồ mặc áo khoác do dự một lúc, rồi đưa tay ra nhận, hắn đã nghe từ lâu về danh tiếng của chị Đường mặc dù chị Đường đánh nhau rất hung tàn, nhưng đều là vì kẻ yếu mà đòi lại công bằng, rất nghĩa khí, quả nhiên, hắn chỉ cần nói vài câu là có thể nhận được nhiều tiền như vậy, hiện tại không thể đi so sánh được với thế hệ sau này, tiền sinh hoạt một tháng cũng không nhiều như thế, nụ cười trên mặt hắn càng thêm chân thành: “Cảm ơn chị Đường.”
Đường Tĩnh Vân bước tới dìu chàng trai gần như không đứng dậy được ra khỏi con hẻm, một số tên côn đồ trong nhóm ngạc nhiên nhìn đại ca của bọn chúng, hắn rất nổi tiếng vì sự hung tợn ở trường trung học số 9. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy hắn trông hiền lành như thế này, một đàn em tóc vàng mở miệng đầu tiên, xoa xoa chân, ấm ức nói: "Đại ca, người phụ nữ này là ai? Tại sao anh lại sợ cô ấy như vậy?"
Người đàn ông mặc áo khoác vàng xám trừng mắt nhìn hắn ta, hạ giọng nói: "Sau này chúng ta phải mở to mắt ra nhìn, cũng may cô ấy không ra tay, nếu không thì bây giờ chúng ta đã nằm sõng soài trên mặt đất rồi."
Lời nói của hắn khơi dậy sự tò mò của đàn em, tên côn đồ mặc áo khoác đó lắc đầu, trầm giọng nói tiếp: "Cô ấy tên là Đường Tĩnh Vân, cô ấy nổi tiếng đã từ rất lâu, nhưng bây giờ không còn nhiều người biết đến cô ấy nữa, có điều ngay cả đến đại ca Lực của tao khi gặp cô ấy, cũng phải thưa rằng 'Chị Đường'.”
Mấy người đàn em đều kinh hãi, anh Lực mới thực sự là một tên giang hồ, bọn họ chỉ những tên du côn nhỏ, không thể so sánh được, ấy thế mà đến anh Lực cũng nể cô như vậy!
"Cô ấy là một tên giang hồ nổi tiếng trên đường phố, nhưng nổi tiếng nhất là khi cô ấy học lớp 9. Dù là một tên giang hồ trên đường phố, nhưng thành tích học tập của cô ấy rất tốt. Mặc dù bài tập thì không làm, ở trong lớp thì không nghe giảng, lại thường xuyên cúp học, nhưng lần nào cũng dễ dàng được đứng hạng nhất. Có một bạn nữ cùng lớp không nhịn nổi việc này, lúc chị Đường tham dự kì thi thi tuyển sinh lớp 10, thì cô ta đã thuê bọn lớp 12 đến đánh cô ấy, để ngăn không cho cô ấy đi thi, ai có thể ngờ rằng một mình cô đã đánh gục sáu thằng con trai học cấp 3 cơ chứ. Sau đó bản thân mình vẫn đi đến phòng thi với gương mặt đã bị bầm tím, đến cuối cùng thì cô ấy thì đã trở thành thủ khoa của thành phố!" người đàn ông mặc áo khoác nói.
"Oa!" bọn đàn em không kiềm được kêu lên.
Người đàn ông mặc áo khoác tiếp tục nói: “Khi lên cấp 3, cô ấy đã trở nên kiềm chế hơn, nhưng danh tiếng của cô ấy vẫn còn đó, được mọi người kính nể. Cô ấy trước giờ là một người rất đứng đắn và hào phóng, cho nên rất nhiều người nể mặt cô ấy vài phần.” Hắn vẫy vẫy ba tờ tiền trong tay mình, “Tao học kém cô ấy một lớp, vì thế tao biết nhiều thứ hơn bọn mày. Được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, hôm nay anh em chúng ta sẽ đi ăn một bữa thật ngon.”
Mấy người bọn họ không bàn chuyện này nữa, vui vẻ đi tìm quán ngon để ăn một bữa thịnh soạn.
4: Huyền thoại về cô
Đường Tĩnh Vân đương nhiên không biết rằng mặc dù cô đã rút khỏi giới giang hồ hơn một năm, nhưng khắp chốn Thượng Hải này đều vẫn truyền tai nhau danh tiếng giang hồ của cô, có điều trong lòng cô vẫn có chút nắm bắt câu chuyện này, cô từng đối với những người dân ở khu vực này dù gì cũng có một chút tình bạn.
Cô là một người kỳ lạ, bề mặt rất lạnh lùng và có vẻ khó gần, nhưng ngược lại, thì cô lại có những phẩm chất tốt, có thể khiến cho mọi người tâm phục và muốn được kết bạn với cô.
Nghĩ về những năm tháng tự do bay lượn, lúc đó bản thân không cần phải lo lắng, chỉ cần biết rằng hôm nay được ăn no, không phải suy nghĩ cho ngày mai, dù cuộc đời có bộn bề, nhưng cô vẫn thấy hạnh phúc. Không giống như sau này, khi vào nhà họ Đường , một chữ thôi, “mệt”, cô cảm thấy sự mệt mỏi thấm sâu đến tận xương tủy, lúc đầu tính toán cũng mệt mỏi, nhưng sau khi có được nhà họ Đường , cô lại cảm thấy bản thân mình là bị ràng buộc bởi nhà họ Đường. Vì vậy, vụ tai nạn xe hơi lúc đầu, cho dù là ý trời hay *, thì đều là sự giải thoát.
Đang suy nghĩ trong đầu, cô lại nghĩ tới thiếu niên đang ở bên cạnh cúi đầu không nói gì, cô là người lên tiếng đầu tiên: "Sao không nói gì? Bị đánh đến ngốc à? Nếu cảm thấy không ổn thì đi đến bệnh viện, có điều tôi không còn tiền.”
Chàng trai thiếu niên đó nhìn người phụ nữ thờ ơ ở bên cạnh, cơn gió mùa hè thổi tung góc áo sơ mi của cô, tăng thêm một chút phong độ, từ lúc cô nói chuyện với những người vừa nãy đã đánh anh ta, anh ta cảm thấy cô có lẽ không giống những phụ nữ bình thường, trong lời nói của cô mang đậm hương vị giang hồ, nếu không bọn họ sẽ không dễ dàng để anh ta rời khỏi chỉ vì vài lời nói của cô, thậm chí còn tiết lộ người sai khiến bọn họ làm việc này là ai.
"Cám ơn, hôm nay tôi lơ là rồi." Hà Diên Lăng cảm ơn.
Đường Tĩnh Vân hơi ngạc nhiên, giọng nói của anh ta trong trẻo, không phải giọng nói của một học sinh giỏi hèn nhát như cô nghĩ lúc đầu, khi nhìn thấy logo hơi khác trên quần áo của anh ta, cô không khỏi mỉm cười ngạc nhiên, "Anh là giáo viên trường trung học số 11 à?"
Hà Diên Lăng ngạc nhiên gật đầu, sau đó nhìn quần áo của mình, bất đắc dĩ nói: "Đúng vậy, cô không phải là đang nghĩ rằng tôi là một học sinh giỏi bị bắt nạt đấy chứ?"
Các giáo viên ở trường trung học số 11 cũng có đồng phục giống với đồng phục của học sinh, chỉ khác là trên logo có thêm ba chiếc lá, tuy nhiên trường không yêu cầu giáo viên bắt buộc phải mặc đồng phục nên rất ít giáo viên chịu mặc chúng, Đường Tĩnh Vân không ngờ rằng mình lại gặp phải giáo viên trường trung học số 11 mặc đồng phục, bị bọn côn đồ chặn lại và đánh anh ta trong một con hẻm, “Thật ngại quá, xem ra tôi nhìn nhận nhầm rồi, cứ tưởng là một bạn học đệ nào chứ.”
Hà Diên Lăng cười, anh ta bảo vệ đầu mình rất tốt, chỉ bị ăn vài cú đấm, khuôn mặt anh ta nhìn trông có vẻ không bị sao cả, "Không sao, điều này chứng tỏ tôi còn rất trẻ, à đúng rồi, nhân tiện đây tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Hà Diên Lăng, tôi là giáo viên dạy thay ở trường trung học số 11.”
Đường Tĩnh Vân nhướng mày, gật đầu cười nói: "Tôi là Đường Tĩnh Vân, nhìn thì có vẻ tôi nhỏ tuổi hơn anh.”
Hà Diên Lăng liếc nhìn mình và Đường Tĩnh Vân, mỉm cười nói: "Ừ quả thật như vậy." Bộ dáng bây giờ của hai người bọn họ, tuy rằng tính tình của cả hai đều có vẻ trưởng thành, nhưng bộ dáng bị đánh của Hà Diên Lăng, khiến anh ta trông như các chàng trai thiếu niên mới mười bảy, mười tám tuổi.
1: Hà Diên Lăng
"Cô từng là giang hồ trên đường phố à?" Hà Diên Lăng quay đầu lại, người phụ nữ này khí chất rất đặc biệt, phóng khoáng và điềm tĩnh, khi cô cười, đôi mắt phượng nheo lại, trông rất quyến rũ. Nhưng khi không cười , cái dáng vẻ cô đút tay vào túi, khiến cho mọi người có cảm giác như cô là người thờ ơ, lạnh lùng với cả thế giới.
"Đúng, nhưng điều đó đã là quá khứ rồi, hiện tại tôi rất ít khi đi ra ngoài đường phố," Đường Tĩnh Vân cười nói, "Nghĩ lại thời niên thiếu điên cuồng đó, lúc còn trẻ tôi không hiểu chuyện, cho nên lấy lí do đó để biện minh cho sự điên cuồng của mình, khi trưởng thành rồi, thì bản thân cũng dần hiểu chuyện, và biết rằng mình không còn có thể buông thả như vậy nữa."
Hà Diên Lăng im lặng một lát, nghĩ đến những gì bản thân đã trải qua, chẳng lẽ anh ta không phải cũng giống như vậy sao?
"Tôi muốn dạy cho người phụ nữ tên Cố Lâm một bài học, nhưng con đường của cô ta luôn rộng mở, không biết được rằng cô có cách nào giúp tôi khôi", im lặng một chút, anh ta mở lời, con người anh ta không có mạng lưới quan hệ, hiện tại giống như là còn nước còn tát vậy.
Đường Tĩnh Vân quay đầu lại nhìn hắn, quả thực là một người đàn ông tuấn tú, mặc dù trên gương mặt anh ta có mấy vết bầm tím, nhưng không khiến cho người khác cảm thấy nhếch nhác, ngược lại còn cảm thấy anh ta có vẻ thoải mái: "Cái gì cũng có giá của nó, anh có thể dùng thứ gì để trả phí cho tôi?"
Hà Diên Lăng im lặng một lúc, "Tôi tốt nghiệp Học viện Công nghệ Massachusetts ở Hoa Kỳ, chuyên ngành kinh tế học, tôi từng được công ty Tiger Management ở phố Wall, Hoa Kỳ tuyển dụng." Những thành tích này khiến anh ta tự hào, nhưng sau đó trở về Trung Quốc, anh ta mới nhận ra rằng những thứ này căn bản không có tác dụng gì, đúng vậy, chỉ cần một cuộc điện thoại của người khác cũng có thể khiến anh ta phải vào tù, nếu anh ta không nhận lỗi kịp thời, e rằng không biết bây giờ mình đang phải ở nơi nào.
Đường Tĩnh Vân có chút ngạc nhiên, không ngờ anh ta là một nhân tài, với tình hình hiện tại, thì chỉ có số ít người dân là có thể ra nước ngoài để học cao hơn, hơn nữa anh ta còn được công ty Tiger Management tuyển dụng, điều này cũng đủ chứng tỏ được rằng năng lực của anh ta rất giỏi, có hơi động lòng, cô nghĩ đến khoảng thời gian sau khi tái sinh, mình luôn có dự định nào đó, đột nhiên cảm thấy cái con người tài giỏi này vẫn có chút tác dụng.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hãy cho tôi biết thêm thông tin về người phụ nữ mà anh muốn cho cô ta một bài học, tôi sẽ nhờ một người bạn kiểm tra, tôi phải xem cô ta có bối cảnh như nào thì tôi mới quyết định xem có nên hành động hay không."
Hà Diên Lăng có chút ngạc nhiên, anh ta không ngờ nữ nhân thoạt nhìn có vẻ cực kỳ trầm tính này lại đồng ý với yêu cầu của anh ta bằng một cách thản nhiên. Như nhìn thấu được sự ngạc nhiên của anh ta, Đường Tĩnh Vân mỉm cười nói: “Đánh giá cao năng lực của anh là một chuyện, bởi vì đúng lúc tôi cũng có chuyện phải giải quyết cần tới sự hỗ trợ của anh, Nếu anh đã nợ tôi một ân tình, thì tôi đương nhiên sẽ không cần phải khổ não đi tìm người giúp đỡ nữa, mà nhờ anh luôn vậy. Mặt khác, tôi cảm thấy rằng thế giới này quá loạn rồi, và hiếm khi mới có dịp để tôi đòi lại sự chính nghĩa. "”.
Hà Diên Lăng nhìn nữ nhân đang cười nói “Thế giới này quá loạn rồi.” Anh ta không khỏi cười lớn: “Vậy tôi cảm ơn ý thức đòi lại công lý của cô.” Anh ta cảm thấy cô không giống như những người phụ nữ bình thường, cô dường như rất đặc biệt và mang cá tính riêng, chúng ta có thể được cảm nhận được điều đó qua lời nói của cô ấy.