⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc Thiên hừ nhẹ, rồi chỉ về phía núi Đại Đạo “Các ông không thấy sao, thôn này thuộc khu vực nào quản lý? Các vị thần nơi khác không có thời gian để bảo hộ cho thôn này. Tốt nhất là sửa đường lên núi, vì trong đạo quán ở đó toàn là thần tài.”
Nghe xong, các cán bộ đứng ngẩn ra, không biết phải nói gì.
Có người muốn nói nhưng không dám.
Nhìn trang phục của Mặc Thiên, họ dễ dàng nhận ra rằng thần tài ở đạo quán chắc cũng chẳng khá khẩm gì. Vậy thờ cúng họ liệu có ích gì không?
Các cán bộ không biết nên mắng Mặc Thiên là nói nhảm hay khen cô vì trí tưởng tượng quá phong phú.
Mặc Thiên chẳng để ý đến nét mặt kỳ quái của họ, cô chỉ nói những gì mình muốn rồi ôm Tiểu Hắc quay lại xe.
Lần này, không ai cản đường nữa, vì Diệp Phi đã đứng chắn trước mặt họ.
Nói không ngoa, chỉ mình Diệp Phi cũng đủ đối phó với hai mươi người.
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.
Mặc Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ khi có ký ức, đây là lần đầu tiên cô rời khỏi thôn Đại Đạo.
Núi Đại Đạo, sông Đại Đạo, đạo quán Đại Đạo... tất cả dần xa khỏi tầm mắt.
Chiếc xe nhanh chóng rời thôn và chạy trên con đường lớn.
...
Chặng đường dài tám tiếng đồng hồ.
Mặc Thiên ôm Tiểu Hắc ngủ suốt trên xe, cả người lẫn mèo đều bị say xe.
Đến khi tới Thượng Kinh, Phục Tuyết nhẹ nhàng vỗ tay Mặc Thiên để đánh thức cô dậy.
Phục Tuyết phải về đồn cảnh sát để tiếp tục điều tra, hai ngày tới không thể chăm sóc cho Mặc Thiên.
Cô ấy gõ vài dòng trên điện thoại, đưa cho Mặc Thiên xem “Cô đến ở tạm tại xưởng làm việc của tôi được không?”
Kể từ khi Phục Tuyết và Cố Bạch Dã quyết định ly hôn, cô ấy đã chuyển ra khỏi nhà họ Cố và sống tại xưởng làm việc của mình.
Nơi đó thoải mái và rộng rãi, sau khi xong việc với cảnh sát, Phục Tuyết có thể về ở cùng Mặc Thiên.
Nhưng Mặc Thiên lại có kế hoạch khác.
Cô đọc xong dòng chữ trên màn hình rồi lắc đầu “Tôi muốn về nhà.”
Cố Bạch Dã, ngồi ghế trước, vừa nghe câu này lập tức quay người, liếc nhìn Mặc Thiên “Nhà nào là nhà của cô?”
“Nhà anh chính là nhà tôi.” Mặc Thiên khẳng định lại.
“Cô nghĩ hay quá.” Cố Bạch Dã cười mỉa, rồi quay lại, tựa lưng vào ghế, lười biếng nói “Tôi sẽ tìm cho cô khách sạn năm sao để ở, nhà họ Cố không phải nơi mà ai muốn ở thì ở.”
Dù sao Mặc Thiên cũng có ơn với Phục Tuyết.
Phục Tuyết đã đưa cô đến Thượng Kinh, đương nhiên Cố Bạch Dã phải lo cho cô.
Nhưng không phải cứ muốn gì được nấy.
Hơn nữa, cô gái này dù người ta có nhẫn nại đến đâu, cũng khó mà chịu đựng được cô lâụ
Nghe Cố Bạch Dã nói mình không thể về nhà họ Cố, Mặc Thiên vỗ nhẹ vào vai anh, tỏ vẻ thông cảm.
“Nhà các người đến cả con ruột cũng nuôi không nổi, bảo sao hồi nhỏ vứt tôi đi.” Mặc Thiên thở dài, vuốt ve con mèo đen trong lòng “Đúng là đáng thương, chẳng bằng đạo quán của chúng tôi.”
Cố Bạch Dã “...”
Không hổ là cô.
Quả nhiên miệng vẫn độc như vậy.
Phục Tuyết nghe thấy Mặc Thiên nói muốn đến nhà họ Cố, lập tức lo lắng cắn môi, băn khoăn không biết có nên nói cho cô biết sự thật hay không.
Nhà họ Cố không phải nơi mà phụ nữ có thể ở lâụ
Bất cứ cô gái trẻ nào, Cố Hương Vi cũng không chào đón.
Đặc biệt là những người đẹp
Mặc Thiên với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, chắc chắn sẽ khiến Cố Hương Vi tức đến phát điên.
Nếu cô Bảy không chào đón, thì sáu anh trai của nhà họ Cố càng không có khả năng chào đón.
Ngoài những người giúp việc lớn tuổi, trong nhà không có lấy một bóng dáng phụ nữ, thậm chí chẳng thấy cả mèo cái.
Ngay cả mẹ chồng Tô Như Lan, cũng không thèm nhìn mặt đám con trai này mà chuyển ra ngoài sống.
Hiện tại, nhà họ Cố chẳng khác nào nhà tù nam.
⬅ Trước Tiếp ➡