Phục Tuyết đắn đo mãi, cuối cùng quyết định nói rõ sự thật với Mặc Thiên. Cô ấy lấy điện thoại, viết một đoạn dài và đưa cho Mặc Thiên.
Mặc Thiên không quen đọc nhiều chữ, hễ văn dài là cô lại phải đọc to lên.
Cô nhìn vào màn hình, chậm rãi đánh vần từng chữ “Đừng đến đó. Cố Hương…”
Chưa kịp đọc xong, Cố Bạch Dã ngồi ghế trước, nghe thấy hai chữ “Cố Hương”, lập tức phản ứng. Anh ta quay người, giật lấy điện thoại từ tay Mặc Thiên.
Mặt anh ta tối sầm khi đọc những dòng chữ trên đó “Đừng đến đó. Cố Hương Vi không thích những cô gái trẻ xuất hiện ở nhà họ Cố. Nếu cô đến, chắc chắn sẽ không thoải mái, cô ấy sẽ tìm cách đuổi cô đi.”
Phục Tuyết thấy Cố Bạch Dã cầm điện thoại, lo lắng nhíu mày.
Nếu anh ta mà thấy nội dung tin nhắn, chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng.
Sáu người anh em nhà họ Cố đều rất bao che cho em gái, Cố Hương Vi luôn đúng, còn ai khác nghĩ không đúng thì tốt nhất nên biến mất đi.
Cố Bạch Dã nắm chặt điện thoại, mắt lấp lóe lửa giận.
Nhưng khi ánh mắt Cố Bạch Dã chạm vào Phục Tuyết, anh ta lập tức hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận.
Dù gì Phục Tuyết cũng là người mong manh như nước, chỉ cần nói sai một câu là lại bật khóc.
Cố Bạch Dã hạ giọng, dịu dàng hơn “Tuyết Nhi, Hương Vi vẫn còn trẻ con, em không cần so đo với em ấy.”
Phục Tuyết im lặng.
Điện thoại đang ở trong tay Cố Bạch Dã, cô ấy không thể gõ chữ để phản bác.
Nhưng từ ghế trước lại vang lên tiếng cười nhẹ.
“Một đứa trẻ hai mươi tuổi.” Kiều Hạ cất giọng trêu chọc.
Cố Bạch Dã vừa nghe xong, lập tức duỗi chân đá mạnh vào lưng ghế của Kiều Hạ “Kiều nhị, nếu anh ghét em gái tôi như vậy, sao không nhanh chóng hủy hôn, để khỏi phiền?”
Kiều Hạ dựa lưng vào ghế, mắt vẫn nhắm, không hề mở ra.
“Em gái nhà họ Cố của anh giàu có thế, tôi đâu thể tùy tiện buông tay. Trong số những món báu vật tôi từng sở hữu, không có món nào đáng tiền như em gái anh.”
Anh cười nhạt.
Tiếng cười của anh vang lên khiến tai Cố Bạch Dã như muốn nổ tung...
Chiếc Rolls Royce Phantom phiên bản giới hạn dừng lại trước cửa đồn cảnh sát.
Phục Tuyết bước xuống xe.
Cố Bạch Dã đi cùng cô ấy vào trong, đợi đến khi thấy cô ấy bị đưa vào phòng thẩm vấn, anh ta mới rời đi.
Anh ta phải về nhà trước, bàn bạc với anh Hai về vụ trộm tranh này.
Cố Bạch Dã quay lại xe, liếc nhìn Mặc Thiên. Chỉ thấy cô tựa trán lên cửa sổ xe, nhìn ngắm cảnh bên ngoài. Trông cô như bà lão Lưu lần đầu vào vườn Đại Quan, vừa buồn cười vừa khiến người khác xót xa.
Cố Bạch Dã ngồi xuống ghế, hắng giọng một cái, nâng cao giọng "Tôi có thể đưa cô về nhà họ Cố, nhưng cô phải nghe lời tôi. Không được làm loạn, đặc biệt là không được dùng yêu thuật Làm được không?”
“Không được.” Mặc Thiên từ chối cái rụp, nhanh đến mức không cần suy nghĩ.
Sắc mặt Cố Bạch Dã đen lại "Không muốn thì thôi.”
Cô chẳng thèm để tâm đến lời trách móc của Cố Bạch Dã, còn vỗ vai anh ta từ phía sau "Lão Lục, cô em gái giả của anh khó ưa thật đấy.”
Cố Bạch Dã “……”
Cô nhóc này nói một câu mà chọc cả đống chỗ, anh ta chẳng biết phải mắng từ đâụ
Nếu cô đổi giới tính…
Giờ cô đã nằm viện rồi, mà không chừng phải nằm cả năm mới ra được.
Cố Bạch Dã trợn mắt, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Cuối cùng, chẳng những không ra tay, đến một câu chửi thề anh ta cũng chẳng nói.
Thật lạ lùng.
Anh ta thế mà lại có chút quen với mấy lời điên khùng của cô nhóc này…
…
Xe dừng trước nhà họ Cố.
Cố Bạch Dã xuống xe.
Mặc Thiên cũng bước xuống theo.
Cố Bạch Dã quay đầu, lần nữa cảnh cáo cô "Cô phải hứa là không dùng yêu thuật.”
Mặc Thiên chẳng thèm để ý, vượt qua anh ta, đi đến cổng sân nhà họ Cố.