Để tăng thêm độ tin cậy, Tần Giản đã nhỏ giọng kể lại việc mình và Triệu Tình Họa bị buộc ngậm miệng tối hôm qua.
Tần Sóc càng ngạc nhiên "Đây là phương pháp gì? Bị điểm trúng á huyệt sao?"
Những lời này đã chạm đến nỗi lòng của Bách Tinh Thần.
Đêm qua hắn nằm trằn trọc ở trên giường, thật lâu không ngủ được, trong giấc mơ tràn ngập hình ảnh Tô Vân Thiều giẫm trên mặt nước, nhẹ nhàng thanh tao giống như một cao nhân trong truyện kiếm hiệp, đáng tiếc trong nửa sau, đã biến thành một học viên châm cứụ
"Không phải." Tô Vân Thiều chỉ cảm thấy buồn cười, "Là một chút thủ đoạn nhỏ trong Huyền môn, tối hôm qua là cấm nói, còn đây là bùa nói lời thật."
Cấm nói, nói thật... Thật sự làm Tần Sóc có chút dao động.
Nhưng rốt cuộc anh đã trưởng thành dưới nền giáo dục khoa học hơn 20 năm, anh vẫn chưa tận mắt chứng kiến
những sự kiện kỳ
lạ đó, vì vậy trong lòng vẫn còn một chút nghi ngờ.
Tô Vân Thiều cũng không vội, nhìn bộ dạng của Tần Sóc, trên người có chính khí, là người cương trực công chính, cũng không phải là người không hiểu lí lẽ, sớm muộn gì cũng sẽ đồng ý.
Cô không lên tiếng thuyết phục, những người còn lại đều sốt ruột, chỉ hận không thể thay mặt giải thích dùm.
Tần Giản gần như muốn đẩy Tần Sóc trở lại đội điều tra và nhanh chóng sử dụng bùa chú.
Triệu Tình Họa đột nhiên nói “Anh Tần, anh dùng thử xem "
Lôi Sơ Mạn cũng nói "Cho dù nó vô ích thì cũng không mất mát gì, nhưng nếu nó hữu ích thì những đứa trẻ bị bắt cóc có thể được tìm thấy nhanh hơn và bọn nhỏ có thể đoàn tụ với gia đình sớm hơn".
Bách Tinh Thần vẫn vững tin vào chủ nghĩa duy vật của mình "Sự thật tốt hơn lời nói suông."
Tần Sóc đã lấy khẩu cung của bọn buôn người mấy ngày mà bọn chúng vẫn chưa chịu mở miệng, lúc này cảm thấy lời nói của bọn họ cũng không sai, cho nên anh đã bỏ lại năm người rồi chạy về.
Tần Giản ngượng ngùng nói "Tớ còn muốn anh ấy dẫn tớ đi xem."
Lôi Sơ Mạn ngạc nhiên "Cậu đang nằm mơ à?"
Triệu Tình Họa thở dài "Miệng của anh Tần nghiêm như vậy, tuyệt đối không có khả năng mang cậu đến nơi đó."
Bạch Tinh Thần không nói nên lời "Sao cảnh sát có thể để cho những người không liên quan vào xem?"
Tần Sóc trở lại đội điều tra, dọc theo đường đi là hình ảnh các đồng nghiệp đang bơ phờ, tinh thần uể oải.
Nghĩ đến việc tất cả mọi người đều bị bọn buôn người làm cho ăn ngủ không yên, có nhà nhưng không thể về, anh lại càng quyết tâm cạy miệng bọn chúng cho bằng được.
"Tiểu Lưu, chúng ta thẩm vần thêm một lần nữa."
Cảnh sát Lưu chịu khổ mấy ngày, đầu óc choáng váng không làm nổi nữa, nghe Tần Sóc gọi một tiếng, hắn lại kiên cường đứng dậy.
Hai người tiến vào phòng thẩm vấn, Tần Sóc cầm lá bùa màu trắng dán vào trên lưng của kẻ buôn người.
Kỳ thật hắn cũng không quá kỳ vọng, thuận miệng hỏi "Mày đã đưa đứa bé đi đâu?"
Tiểu Lưu ? ? ?
Đội phó, anh quên kỹ thuật thẩm vấn rồi sao? Chỉ có kẻ ngốc mới trả lời câu hỏi đó
Không ngờ bọn buôn người này thực sự choáng váng.
Vẻ mặt của bọn chúng lộ ra nét hoảng hốt cùng kinh hãi, dường như không hiểu tại sao mình lại mở miệng trả lời, còn là biết gì nói đó không nửa lời giấu giếm.
Nửa giờ sau, Tiểu Lưu mang theo khẩu cung đi ra ngoài, sắc mặt đỏ bừng, vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc.
Từ trước đến nay hắn chưa từng nhìn thấy tên tội phạm nào phối hợp như vậy, hỏi gì đáp nấy, cũng không cần dùng tới kĩ thuật thẩm vấn, hắn còn tự hỏi liệu người này có phải là nằm vùng được cảnh sát phái đến hay không
Khi biết bọn buôn người cuối cùng cũng thú nhận, các thành viên trong nhóm vừa bất ngờ vừa vui mừng.
"Tiểu Lưu, cậu được lắm "
"Cái xương cứng này mà cậu cũng gặm được "