"Cuối cùng đã có thể ngủ ngon, thật không dễ dàng mà. Tiểu Lưu, anh mời cậu bữa sáng "
"Vậy tôi đãi cậu bữa tối."
“Không phải tôi.” Tiểu Lưu choáng váng lắc đầu, “Là nghi phạm rất phối hợp, hỏi gì nói nấy.”
"Không phải chứ? Chúng ta mệt nhọc tra tấn đã có tác dụng?"
Khi các thành viên của đội điều tra tội phạm đang bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tần Sóc đã một lần nữa chạy ra ngoài.
Sau khi đi ra, anh mới ý thức mình đã ở trong phòng thẩm vấn lâu như vậy, Tần Giản và những người khác chắc đã đi về từ lâụ
Kết quả, bên kia đường, Tần Giản nhàn nhã dựa vào xe BMW uống trà sữa, cũng không rời đi.
Tần Sóc có tâm tình tốt, đoạt lấy trà sữa của Tần Giản uống một ngụm lớn.
"Sao em còn ở đây?"
"Chờ anh." Tần Giản vừa cười vừa khoe, "Thế nào? Bạn học của em rất lợi hại đúng không?"
"Ừ, tuyệt vời, rất tuyệt vời." Tần Sóc không thể tiết lộ tình tiết của vụ án, nhưng hiện tại thái độ của anh rất thoải mái hoàn toàn khác với lúc trước đủ để giải thích kết quả Bùa nói thật đúng là danh xứng với thực.
"Cho anh phương thức liên lạc với bạn học của em đi."
Tần Giản không đồng ý ngay mà gửi tin nhắn vào nhóm để hỏi trước Anh của tớ muốn phương thức liên lạc của cậu, tớ có thể đưa WeChat của cậu cho anh ấy không?
Tô Vân Thiều Được .
Sau khi thêm bạn tốt, trước tiên Tần Sóc nói lời cảm ơn, sau đó mới hỏi có thể xin thêm một ít bùa trắng không, đương nhiên là sẽ trả tiền chứ không phải xin không.
Có thể bắt tội phạm sớm hơn và giảm số lượng nạn nhân thì Tô Vân Thiều cũng nhận được công đức.
Nhưng cô không thể miễn phí cung cấp bùa nói thật, phải bàn bạc kĩ càng.
Buổi chiều, hai người gặp mặt tại một quán cà phê.
Tô Vân Thiều không nói gì, trực tiếp lấy ra một chồng bùa nói thật, "Giúp em một việc, em sẽ không lấy tiền của anh".
Tần Sóc không vội trả lời, chỉ nói "Em nói trước đi".
Tô Vân Thiều "Nguyên nhân chết chân chính của gia đình bốn người kia".
"Em hỏi cái này để làm gì?"
"Em đã hứa sẽ giúp bọn họ tìm ra nguyên nhân chết."
Tần Sóc nghĩ tới việc này đã được nhắc tới trong lịch sử trò chuyện của nhóm WeChat, nhưng mà... "Chúng tôi có quy định không thể tiết lộ chi tiết vụ án cho người bình thường".
Cảnh sát có nguyên tắc riêng và bọn họ nhất định phải tuân theo, Tô Vân Thiều sẽ không ép buộc Tần Sóc vi phạm nguyên tắc.
"Có thể nói cho đương sự quỷ không?"
Tần Sóc lần đầu nghe đến thuật ngữ “đương sự quỷ", không khỏi có chút nghẹn họng.
"...không có trong quy định."
Tô Vân Thiều khẽ mỉm cười "Thành giaó.
Đa số các quỷ hồn đều sợ ánh nắng mặt trời và chỉ xuất hiện vào ban đêm, chúng ẩn náu vào ban ngày, có tìm cũng tìm không thấy.
Cả hai hẹn nhau đến hiện trường vụ án vào lúc tám giờ tối – căn biệt thự được cho là có quỷ.
Bước vào phòng ngủ chính trên lầu hai, Tần Sóc liếc mắt nhìn vài lần bàn trà nhỏ trên ban công, nơi được cho là gia đình bốn quỷ đang ngồi, nhưng hắn không nhìn thấy gì cả.
"Có quỷ ở đây sao?"
Tô Vân Thiều "Vâng."
"Vậy tôi bắt đầu nha?" Tần Sóc vô duyên vô cớ nhận được mười tấm bùa nói thật, thực sự là xấu hổ, liền móc từ trong túi ra chứng minh thư đưa qua.
Tô Vân Thiều "Đội phó Tần, để tôi mở mắt âm dương tạm thời cho anh."
“Mắt âm dương?” Tần Sóc rất tò mò, cũng bất chấp giá trị xã hội chủ nghĩa cốt lõi của mình, “Loại có thể nhìn thấy quỷ?”
"Dùng một lần." Trước khi bắt đầu, Tô Vân Thiều đã dặn dò một câu, "Người thường gặp quỷ sẽ dễ bị âm khí ảnh hưởng tới cơ thể, cho nên ngày mai anh phải tắm nắng nhiều hơn."
Tần Sóc gật đầu đồng ý, kì thực anh cảm thấy nếu mình có thể nhìn thấy quỷ một lần, bị ảnh hưởng đến sức khỏe một chút cũng không có vấn đề.