⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày đầu tiên trở về nhà, cha Tô đã chuyển tiền cho Tô Vân Thiều gần 10 vạn, hiện tại vẫn còn dư lại hơn phân nửa, thực sự muốn nói thiếu tiền, cũng không đến mức đó.
Nhưng trong mệnh cách của cô thiếu lộc, đúng là thiếu tiền thật.
Suy nghĩ một chút, Tô Vân Thiều gật đầu, cô cũng không thể nói mình về muộn là bởi vì đi gặp quỷ nha?
Một giây sau, Tô Y Y lấy điện thoại ra chuyển tiền đi.
"Thiếu tiền thì cũng đừng làm những việc tốn thời gian và công sức nhưng không có nổi vài đồng. Nhiệm vụ quan trọng nhất của chị bây giờ là học tập".
Tô Vân Thiều ? ? ?
Vẻ bối rối trên mặt Tô Vân Thiều rất rõ ràng, Tô Y Y cũng ý thức được việc làm của mình không đúng cho lắm, cô hắng giọng ho một tiếng “Đừng về quá muộn, mẹ sẽ lo lắng” .
Nói xong liền chuồn mất.
Tô Vân Thiều nhìn 2 vạn tệ đang chờ thu trên WeChat liền trầm mặc Dường như người nhà này một lời không hợp liền đưa tiền, đây là sở thích đặc biệt sao?
Cách vách, Tô Y Y nhìn hai vạn mà cô vừa chuyển ra, cũng trầm mặc Cô là em gái, là thiên kim giả, tại sao cô phải đưa tiền cho chị ấy?
Buổi sáng, Tô Vân Thiều vừa bước vào phòng học đã bị Tần Giản bám theo hỏi chuyện tối hôm qua.
Bách Tinh Thần cầm sách văn đọc bài trước, thoạt nhìn không quá quan tâm.
Lôi Sơ Mạn và Triệu Tình Họa vẫn ngồi ở chỗ của mình, chỉ xoay qua nhìn hai người bọn họ, cũng tò mò muốn biết.
Tô Vân Thiều chỉ nói "Giải quyết xong", cũng không nói thêm.
Lôi Sơ Mạn và Triệu Tình Họa có chút thất vọng, Bách Tinh Thần vẫn tiếp tục đọc sách.
Tần Giản cũng thất vọng nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, cậu ta không quấn quít lấy Tô Vân Thiều nữa, sau khi trở lại vị trí của mình cũng không lấy sách đọc bài trước mà quang minh chính đại cầm điện thoại di động chơi đùa.
Trong bốn người này, người có hứng thú với ma quỷ nhất chính là Tần Giản, Tô Vân Thiều không tin cậu ta thật sự từ bỏ, nhưng cô cũng không quản nhiềụ
Không có được đáp án mong muốn, Tần Giản đương nhiên không cam lòng.
Tô Vân Thiều không muốn nói cũng không sao, cậu còn có anh họ ở cùng một chiến tuyến, cậu có thể hỏi anh họ
Tần Giản Anh, có phải anh còn nợ em một bữa cơm không?
Tần Sóc đang bận, thẳng đến giờ nghỉ trưa mới trả lời.
Tần Sóc Địa điểm tùy em chọn.
Tần Giản Chỗ cũ, đêm nay
Tần Sóc Được, gọi bạn học của em cùng đi đi.
Tần Giản Nhất trí
Tô Vân Thiều không cần thù lao là chuyện của cô, Tần Sóc nhận được thứ tiện lợi nâng cao hiệu suất phá án như vậy, cũng không dám thật sự không làm gì cả.
Nhưng anh ra mặt mời khách thì có chút băn khoăn, không bằng giao cho Tần Giản làm.
Tần Giản tỏ vẻ muốn cùng nhau tụ tập ăn một bữa cơm để chúc mừng vụ đột nhập căn biệt thự có quỷ đã thành công viên mãn, cũng không đi chỗ quá xa hoa, mọi người suy nghĩ một chút đều đồng ý.
Tô Vân Thiều nhớ lại chuyện tối hôm qua Tô Y Y đã chạy tới phòng cô nhắc nhở, liền gửi tin nhắn cho mẹ Tô Mẹ, con và bạn học tối nay liên hoan.
Mẹ Tô
Tô Vân Thiều Vâng
Mẹ Tô mỉm cười đặt điện thoại xuống, dì giúp việc thấy tâm tình của bà Tô không tệ liền hỏi "Phu nhân có chuyện vui à?
"Cũng không có chuyện gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy vui thôi". Mẹ Tô cười nói,"Vân Vân đi liên hoan với bạn học”.
Dì giúp việc ???
Con gái và bạn học cùng nhau tụ tập liên hoan mà thôi, có gì mà vui đến vậy?
6 giờ, đám người Tô Vân Thiều đi đến điểm hẹn, là một quán lẩu rất náo nhiệt.
Tần Giản dẫn đầu đi trước "Mùa hè nên ở trong phòng điều hòa mát mẻ ăn lẩu, vào đi, nơi này thịt bò viên đặc biệt ngon, bảo đảm mọi người lần sau còn muốn đến "
⬅ Trước Tiếp ➡