Năm người mới vừa vào cửa đã có nhân viên phục vụ tới dẫn bọn họ tới chỗ ngồi, Tần Giản khoát tay, cũng không cần nhân viên phục vụ hướng dẫn, chính mình quen thuộc đi lên lầu hai.
Cửa mở ra, đã thấy Tần Sóc sớm
Tần Giản kêu mấy người ngồi xuống, "Mau tới, hôm nay anh tôi mời khách, chúng ta nhất định phải ăn một bữa no nê "
Sáu người ngồi xuống một cái bàn tròn nhỏ, quét mã gọi món ăn, chủ yếu vẫn là Tần Giản gọi, cậu ta quen thuộc quán này nên biết món gì ăn ngon nhất, món gì không nên gọi.
Gọi món xong, nước trái cây và trà lạnh liền được mang lên.
Tần Giản mặc kệ những thứ kia, kéo Tần Sóc hỏi chuyện ngày hôm qua, mấy người khác cũng vểnh tai chờ nghe bát quái, chỉ có Tô Vân Thiều ôm một chén sữa chua chậm rãi ăn, hoàn toàn bất đồng với cảnh tượng hóng hớt của đám bạn.
Tần Sóc không hiểu ra sao, hỏi Tô Vân Thiều "Cô chưa nói cho bọn họ?”
Tô Vân Thiều nghiêm túc trả lời "Chúng ta là người kế thừa chủ nghĩa xã hội, phải tin vào khoa học.
Năm người "..." Người trong huyền học lại khuyên người khác tin tưởng vào khoa học? Chẳng lẽ cậu là người bên khoa học cử đi nằm vùng?
Tần Sóc cười ha hả, sau đó thuật lại chuyện đêm qua hắn gặp quỷ cho các thiếu niên thiếu nữ.
Không thể tiết lộ chi tiết của vụ án, anh ta tập trung kể lại một nhà bốn quỷ đã khiếp sợ như thế nào khi nhìn thấy mình, còn bản thân thì không chút sợ hãi.
“Khoan đã” Tần Giản không chút lưu tình giơ tay cắt ngang chuyện xưa dạt dào cảm xúc của Tần Sóc, không dám tin nhìn về phía lão đại Tô Vân Thiều đang ăn sữa chua, "Đã có biện pháp này, vì sao không cho tớ dùng?"
Một người luôn kiên định với chủ nghĩa duy vật và thuyết vô thần như Bách Tinh Thần cũng nhìn sang, trong ánh mắt mang theo tia nguy hiểm "Chúng ta là bạn học, cậu lại làm ra chuyện phân biệt đối xử như vậy "
Tô Vân Thiều thở dài "Mở mắt âm dương gặp quỷ dễ ảnh hưởng đến vận thế, đội phó Tần là cảnh sát sẽ đỡ hơn một chút.
“Cảnh sát thì sao chứ? "Tần Giản tức giận bất bình," Tớ còn là cảnh sát dự bị đấy
"Vận thế của con người không phải không thay đổi, cậu có biết biểu đồ đường cong thay đổi trong mối quan hệ cung và cầu của thị trường không? Chuyện này cũng không khác mấy với thứ đó, có cao có thấp, vận thế thấp liền có thể gặp phải chuyện không tốt, thấp đến đáy sẽ phát sinh chuyện xấu tùy theo mỗi người mỗi khác." Bởi vậy, nếu không cần thiết, Tô Vân Thiều sẽ không giúp người thường mở mắt âm dương.
Triệu Tình Họa có chút lo lắng, "Vậy tớ có sao không?
Tô Vân Thiều "Cậu mang bùa theo bên người, quỷ hồn bình thường sẽ không thể làm cậu bị thương, cậu cũng không dễ dàng gặp quỷ”.
Triệu Tình Họa vẫn luôn mang theo lá bùa kia ở bên người, thỉnh thoảng còn sờ xem có còn hay không, chỉ sợ không cẩn thận mà làm rớt, hiện tại vừa nghe xong liền chuẩn bị lúc trở về sẽ tìm sợi dây đỏ xâu lại đeo ở trên cổ.
“Bùa gì?” Tần Sóc không nhớ rõ trong đoạn tin nhắn mà mình đã xem có đoạn này hay không.
"Cốc cốc cốc", nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.
Chờ sau khi trong phòng chỉ còn lại sáu người bọn họ, Triệu Tình Họa mới lấy lá bùa tam giác nhỏ trong ví tiền ra.
Tần Sóc nhìn mà không đụng vào, "Cái này giống như bùa bình an xin ở trong chùa miếu”.
Nghề cảnh sát điều tra tội phạm này có tính nguy hiểm tương đối cao, mẹ Tần lo lắng cho sự an toàn của anh, bà thường xuyên đi tới chùa miếu ở khắp nơi trên cả nước để cầu nguyện, còn mang về một đống bùa bình an, anh đều đặt mấy thứ này trong ngăn kéo.
“Chính là bùa bình an”. Nếu đã nhắc tới, Tô Vân Thiều cũng không keo kiệt, kéo túi nhỏ của mình ra, ngoại trừ Triệu Tình Họa đã sớm có, những người khác mỗi người được phát một tấm.