⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi ăn cơm tối, năm người gặp nhau trước cửa tiệm trà sữa, mỗi người một ly, báo cáo lại tin tức đã nghe ngóng được.
Tần Giản “Thiết Như Lan là người địa phương, tính cách hào sảng, lúc ở cùng với người khác phái cũng tương đối hoà hợp, nhưng thành tích học tập rất bình thường. Cái Khiết không phải là người địa phương, cô ấy đã làm nhiều công việc cùng một lúc, thành tích học tập cũng không tệ.”
Lôi Sơ Mạn “Thiết Như Lan ăn mặc rất bình thường, nhưng đều dùng giấy bút và nước màu tốt nhất. Cái Khiết chỉ mặc những bộ đồ của thương hiệu nhỏ. Mặc dù tối qua cô ta vội vàng tới đây, nhưng tớ vẫn ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng trên người cô ta, mùi hương đó chắc chắn không rẻ tiền.”
“Khoan đã ” Tần Giản nghĩ không thông “Điều này không phải rất mâu thuẫn sao? Cô ta nghèo đến mức phải làm mấy công việc cùng một lúc chỉ vì mua một lọ nước hoa hay sao?”
“Không chỉ là nước hoa.” Triệu Tình Họa lắc đầu “Các cậu không phát hiện ra sao? Trên người cô ta còn có vòng cổ, nhẫn, lắc tay, đồng hồ.”
Thấu kính của Bách Tinh Thần toả ra một ánh sáng sắc bén “Không mâu thuẫn đâụ Tớ đã dò hỏi qua, gần đây Cái Khiết bỗng nhiên có tiền, ăn mặc hay trang điểm đều cao cấp hơn gấp hai lần. Nước màu cũng không dùng tiết kiệm nữa, vì vậy đã có người hoài nghi cô ta được người có tiền bao nuôi.”
“Không thể nào.” Tô Vân Thiều nuốt trân châu vào trong miệng “Tớ đã dò hỏi con quỷ ở học viện này, Cái Khiết không được người ta bao nuôi, là có người ghét kiểu nhà giàu mới nổi của cô ta mới ác miệng nói thế. Cứ như vậy một truyền mười, mười truyền trăm liền biến thành tin đồn.”
Huống chi, diện mạo của Cái Khiết cũng yếu đuối mỏng manh lại thêm những việc mà cô ta đã trải qua, giống như một đoá hoa trắng nhỏ có xuất thân bần cùng lại kiên cường tự lập ra sức tiến về phía trước. Mà đa số mọi người đều ghét hoa trắng nhỏ, vì vừa nghĩ đã liên tưởng đến bạch liên hoa vậy nên cô ta không được mọi người yêu thích cũng là bình thường.
Làm xong điều tra cơ bản cũng hơn bảy giờ rưỡi tối.
Lôi Sơ Mạn liên lạc với Thiết Như Lan và Cái Khiết, Tần Giản và Bách Tinh Thần không thể vào ký túc xá nữ bèn chờ ở dưới lầu, những người còn lại thì đi vào.
Phòng ngủ của Thiết Như Lan và Cái Khiết là phòng 302, đây là một gian phòng ngủ tám người, mỗi vị trí đều có không ít đồ vật, trên gạch còn lấm lem màu nước chưa được rửa sạch, lúc này trong phòng ngủ không có ai.
Thiết Như Lan “Tối hôm nay lớp bọn tớ có tiết học, chỉ có hai bọn tớ trốn học ra đây. Mọi ngươi ngồi đi, tớ đi rót nước cho mọi người.”
Tô Vân Thiều nhìn xung quanh một vòng, phát hiện chiếc giường số 3 là giường có âm khí nặng nhất trong phòng.
“Cái Khiết, giường của cô ở đâu?”
Cái Khiết chỉ chiếc giường số 3.
Tô Vân Thiều không nhìn thêm nữa, trực tiếp nhìn về nam quỷ phía sau lưng Cái Khiết “Nói đi, vì sao cậu lại quấn lấy cô ấy?”
Thiết Như Lan dùng cốc giấy sử dụng một lần đựng nước, nhưng vừa nghe thấy câu nói kia lập tức không dám động đậy. Tối hôm qua cô lạnh đến mức thiếu chút nữa đem chăn bông mùa đông ra đắp, cô không ngờ rằng mình chỉ gần Cái Khiết một chút đã bị vạ lây.
Cái Khiết đột nhiên quay đầu, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy.
Tô Vân Thiều “Tôi tạm thời mở mắt âm dương cho cô, để hai người đối chất với nhaụ”
Cái Khiết do dự sau đó gật đầu, rất nhanh trong tầm mắt của cô bỗng nhiên xuất hiện một nam quỷ. Hắn mặc quần áo thể thao, ngoại trừ khuôn mặt trắng bạch như dùng quá nhiều phấn nền thì những chỗ khác cũng không khác gì người bình thường.
Cái Khiết hét toáng lên “Hai chúng ta không thù không oán, tại sao anh cứ bám lấy tôi ? ”
⬅ Trước Tiếp ➡