Cô bị giày vò gần một tháng trời, suy nghĩ ra bao nhiêu biện pháp cũng chẳng có tác dụng vậy nên trong lòng có chút tức giận. Nam quỷ bị doạ tới mức hoảng sợ, nhảy lên trên một đoạn rồi bay lơ lưng trên không trung. Cuối cùng hắn sợ hãi mà nói “Nhưng cô là vợ của tôi mà.”
“Ai là vợ của anh chứ ” Cái Khiết đỏ mắt “Mặc dù tôi xinh đẹp nhưng cũng chưa từng cầm tay con trai bao giờ, anh không được bôi nhọ tôi ”
Nam quỷ nóng nảy “Cô đã nhận sính lễ của nhà tôi, cho nên cô chính là vợ của tôi rồi. Tại sao cô lại có thể trở mặt không nhận người được chứ?
Cái Khiết “Tôi không quen biết anh, sao có thể nhận sính lễ của nhà anh được chứ? ”
Nam quỷ “Thật sự đã nhận ”
Một người một quỷ đã xảy ra tranh chấp kịch liệt, chỉ vì chuyện có nhận sính lễ của đối phương hay không.
Triệu Tình Họa đeo bùa bình an ở trên cổ, liếc nhìn Lôi Sơ Mạn nhưng cả hai đều không nhìn thấy nam quỷ kia. Chỉ nghe thấy lời nói của Cái Khiết, nhưng chỉ cần nghe một nửa cũng đại khái đoán ra nam quỷ kia đang nói cái gì.
“Nếu không, cô hỏi người nhà cô đi?”
Cái Khiết giật mình, cô ta hít sâu một hơi, sau đó nhanh chân lấy điện thoại ra gọi ngay cho mẹ của mình.
“Mẹ, có phải mẹ đã nhận sính lễ của người ta, gả con ra ngoài rồi?”
“Không có.”
“Thật sự không có? Có một người đàn ông chạy đến chỗ của con, nói chúng ta đã nhận sính lễ của nhà bọn họ.”
“Con gái, người đó chắn chắn là một kẻ lừa đảo, con mau báo cảnh sát bắt hắn lại ”
Đã nói đến mức này, Cái Khiết tin tưởng mẹ cô không hề lừa gạt cô, vậy tên gạt người đương nhiên là nam quỷ.
“Có lẽ anh nhận nhầm người rồi ”
“Tôi không hề nhận nhầm ” Nam quỷ kiên quyết nói bản thân không hề nhận nhầm người, Cái Khiết thật sự là vợ của hắn. Nhìn thấy bọn họ cãi nhau vì những thứ vô nghĩa như vậy, Tô Vân Thiều giơ tay ngăn lại “Giữa hai người thật sự có sợi dây nhân duyên, là nhân duyên vợ chồng.”
Nam quỷ thở phào một hơi, còn Cái Khiết thì kinh ngạc không nói nên lời “Làm sao có thể?”
“Không quen biết cũng có thể kết hôn sao?” Triệu Tình Họa không thể nào tưởng tưởng ra được, hai người cùng nhau đi đến Cục Dân Chính đăng kí kết hôn, lại có thể là người xa lạ?
Chẳng lẽ sau khi cả hai kết hôn, còn chưa kịp thông báo cho cha mẹ thì người chồng đã chết, bởi vì Cái Khiết quá đau lòng hoặc đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà dẫn đến mất trí nhớ?
Tô Vân Thiều “Biết hôn nhân chân chính là gì không?”
“Tớ biết ” Lôi Sơ Mạn nhanh chóng giải thích ngắn gọn, đồng thời còn phân biệt hôn nhân chân chính và chung sống bất hợp pháp "Nam nữ chưa vợ hoặc chưa chồng, công khai chung sống như vợ chồng mà không có giấy đăng ký kết hôn. Hiện tượng này chủ yếu xảy ra ở vùng sâu, vùng xa."
Cái Khiết sinh ra ở vùng sâu vùng xa cho nên không quá rõ ràng về điều này, những người dân trong làng của cô ấy khi kết hôn đều không đăng ký kết hôn, chỉ tổ chức đám cưới.
“Tôi và anh ta cũng không tính là kết hôn thật, đúng không ?”
Tô Vân Thiều lắc đầu phủ nhận, cô chỉ cử một người bình thường đưa ra ví dụ giải thích “Theo lý mà nói, giữa hai người thật sự có hôn ước. Từ khi cô bắt đầu chấp nhận hôn ước kia, cô đã chính thức trở thành vợ của hắn.”
Cái Khiết chỉ thấy việc này thật hoang đường, nhấc tay lên thề “Tôi thề tôi chưa từng kí loại khế ước nào như vậy ”
Tô Vân Thiều hơi cúi đầu, khẽ cười một tiếng “Không phải tất cả các loại khế ước đều được ghi chép bằng bút. Đây thật sự là khế ước, từ lúc cô sử dụng sính lễ mà người nhà của hắn chuẩn bị cho hắn cưới vợ, lúc đó khế ước đã hoàn thành rồi.”