Lâm Yêu Yêu chưa từng trải nghiệm cao trào như vừa nãy, đáng sợ giống như da thịt khắp người đều bị thao nát, cô mệt mỏi mồ hôi ướt đẫm gáy, cả người mềm nhũn không còn sức lực.
Trình Du hôn môi Lâm Yêu Yêu, quấn quýt dụ dỗ đầu lưỡi ngây thơ của cô, trầm thấp dỗ dành: “Nhưng mà chú vẫn chưa bắn cho Yêu Yêu. Không phải lúc trước có nói côn ŧᏂịŧ lớn này hơi khó hầu hạ sao? Yêu Yêu, nếu mệt thì thay đổi tư thế khác sẽ không mỏi chân, được không?”
Không được.
Lâm Yêu Yêu bị hắn ôm đến, lập tức biết mình sắp bị dụ vào tròng, chắc chắn sẽ không có tư thế nào dễ chịu hơn tư thế thao vừa nãy, cô lắc đầu từ chối. Trình Du liền hôn mυ"ŧ đầu lưỡi cô, hai người quấn quýt nhau, Trình Du ôm thiếu nữ đã mềm thành bãi nước lên, đầu lưỡi hôn cô đến mơ màng, hắn ôm cô trở về phòng ngủ, dụ dỗ cô nằm quỳ xuống giường.
Loại tư thế này không dùng cho người mới, nhưng mà cô vừa phun triều vài lần nên khá mẫn cảm. Trình Du lau bàn tay đầy chất lỏng lên mông cô, mở rộng hai bắp đùi. Tay còn lại chơi đùa đầṳ ѵú cứng rắn, lòng bàn tay ôm trọn bầu ngực. Thiếu nữ run rẩy, huyệt nhỏ lại phun ra một luồng chất lỏng.
Cô không chảy quá nhiều máu, máu cũng sớm bị dâʍ ɖị©ɧ rửa trôi hết, lúc này âʍ ɦộ trơn nhẵn không lông càng da^ʍ mị không thể tả.
Trình Du vừa hôn cô vừa nhét qυყ đầυ vào trong, lúc mới nhét vào quả nhiên vẫn khó khăn. Lâm Yêu Yêu hít một hơi, lắc đầu loạn xạ muốn đứng lên. Trình Du liền vuốt ve âʍ ѵậŧ dụ dỗ cô, qυყ đầυ lớn chậm rãi đâm vào, cuối cũng bị tiểu huyệt nuốt trọn toàn bộ.
Đến khi Lâm Yêu Yêu phát hiện mình bị ấn sau gáy, quỳ trên giường thao từ phía sau thì đã quá muộn.
Trình Du một tay tóm lấy cần cổ non mềm của cô, một tay nắm chặt eo nhỏ bủn rủn đang không ngừng sụp xuống, thắt lưng đưa đẩy thao cô. Cơ thể xinh đẹp của thiếu nữ bị hắn thao mạnh mẽ không ngừng đong đưa, sắc mặt đỏ ửng. Giờ khắc này Lâm Yêu Yêu cảm thấy bản thân giống hệt chó mẹ bị người khác đè ra cưỡi, né tránh thế nào cũng không thoát khỏi kết cục bị đâm thủng.
“Không được thao...” Thiếu nữ hét lên, run rẩy bò về phía trước.
Trình Du chỉ nắm eo cô kéo về, hắn sảng khoái thở một hơi, gạt mớ tóc dài trên lưng cô xuống, đẩy thắt lưng, côn ŧᏂịŧ lớn đâm sâu không ít. Lâm Yêu Yêu khóc lóc nằm nhoài trên giường, động bên trong đã bị hắn thao mở. Trình Du tách hai đầu gối cô, không cho cô nằm sấp như một con chó mẹ, mà là nằm nhoài giống như một con ếch, đầu bị ấn xuống giường, mông ưỡn cong để tiện hắn thao.
Thiếu nữ trong lòng cực kỳ uất hận, cô khóc rống lên, bất lực gọi: “Cảnh Du... a...”
Lâm Yêu Yêu nửa tỉnh nửa mê khiến hắn cực kỳ hưng phấn.
Trên trán mồ hôi như tắm, hắn nhếch miệng cười, gạt tóc cô ra, ngắm nhìn cơ thể hoàn hảo không tỳ vết của cô, trầm thấp nói.
“Dỗ dành em đã quá lâu, hiện giờ tôi chỉ muốn hưởng thụ khoái lạc. Yêu Yêu, nhỏ giọng chút, dù sao quanh đây cũng không có người. Em nên giữ lại chút sức lực để tôi thao, tôi sẽ không vì em là xử nữ mà nhẹ nhàng đâu. Yêu Yêu, em khiến dươиɠ ѵậŧ tôi sướиɠ đến phát điên.”
Hắn lúc này quả thực đã tϊиɧ ŧяùиɠ xông lên não.
Lúc trước ngày ngày liếʍ máu trên lưỡi đao mà sống, cho dù một giây sau sẽ bắn tinh hắn vẫn có thể nhịn, có điều lúc này Cảnh Du không muốn nhịn.
Hắn cầm cà vạt trói chặt cổ tay thiếu nữ, kéo ra sau lưng. Tư thế này sẽ rất đau, đồng thời cũng vô cùng nhục nhã, thiếu nữ thét lên một tiếng, vừa khóc vừa đá loạn, có điều tiểu huyệt lại kẹp hắn càng chặt.
Trình Du thoải mái đến trống rỗng đầu óc, hắn đỡ lấy cánh mông nhỏ đang giãy dụa, bốp một tiếng cánh mông in hằn dấu bàn tay đỏ chói mắt, sau đó cuồng dã thao giống như đang cưỡi ngựa.
Hắn hoàn toàn không màng đến cô đang khóc lóc xin tha hoặc là chảy máu.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ...
Đâm cô, đâm thủng tiểu bức dâʍ đãиɠ này, đâm vào bắn toàn bộ cho cô.
...
Trình Du làm cô từ chiều đến tận khi trời vừa tối.
Giữa hè, theo lý thuyết ngày sẽ dài nhất, nhưng lần này hắn thấy cực kỳ ngắn. Trình Du bắn ra một lần, hắn vuốt ve bụng dưới của thiếu nữ. Bụng nhỏ căng trướng như sắp nứt ra, có lẽ là do hắn nhịn quá lâu nên bắn hơi nhiều. Lúc phá thân cô không chảy được bao nhiêu máu, sau đó hắn dùng tư thế kia cuồng dã thao cô hơn nửa giờ. Lúc bắn ra, thiếu nữ đã bất tỉnh từ lâu, bên dưới lấm tấm máu.
Hắn vẫn là không nhịn được làm rách cô.
Trình Du hít một điếu thuốc, tư thế vẫn không thay đổi, đợi đến khi côn ŧᏂịŧ cứng lại bắt đầu hành hạ cô.
Lâm Yêu Yêu bị đau mới tỉnh.
Đau, sướиɠ! Sướиɠ đến mức xương cốt đều nhũn ra. Cô đã được nếm trải cảm giác sợ hãi lẻn lỏi vào tận linh hồn.
Lúc trước từng đọc qua không ít truyện sεメ nhưng chưa từng trải nghiệm những cảm thụ đó, lần này cô đã bị trải nghiệm thứ không nên trải nghiệm, mọi thứ đều thình lình ập đến.
Bả vai đau đớn như sắp tan rã, bàn tay Trình Du vẫn nắm chặt cổ tay cô, côn ŧᏂịŧ hành hạ người khác vẫn chậm rãi đâm rút bên trong nơi sâu nhất hoa huyệt. Thoải mái, thoải mái đến thần kinh tê dại, nhưng mà cô từ lâu đã suy yếu không thể gắng gượng.
Trình Du thổi ra một ngụm khói, thấy cô tỉnh liền xoa nắn vυ" nhỏ, khàn khàn nói: “...Yêu Yêu, xin lỗi.”
Nếu xin lỗi có ích thì cảnh sát sinh ra để làm gì.
Lâm Yêu Yêu nhắm chặt hai mắt, khẽ rên một tiếng, tư thế này khiến cô bị hắn đâm rất sâu, sắc mặt tái nhợt. Trình Du nhìn thấy, quả nhiên cô vẫn chưa được huấn luyện thành thục, vẫn chưa nuốt hết được dươиɠ ѵậŧ của hắn. Hắn biết điều rút côn ŧᏂịŧ ra một đoạn, lần này chỉ đâm nông hơn, quả nhiên sắc mặt cô hồng lên rất nhiều.