“Xin lỗi.” Trình Du xoa giữa hai chân mày, chân thành hối lỗi: “Vừa nãy tôi chỉ muốn thao chết em, năng lực tự chủ của tôi vẫn chưa đủ mạnh, sau này tôi...”
Sau này...
Không biết nhóc con có hình thành ám ảnh tâm lý hay không.
Trình Du cởi trói cổ tay cô, da thịt non mềm bị vải thắt đỏ ửng, hắn thở dài ôm cô ngồi lên trên mình. Lâm Yêu Yêu giật mình phản ứng lại, gắng gượng chút sức lực không còn là bao đẩy vai hắn, để hắn không đâm vào nơi sâu nhất.
Ánh mắt đáng thương còn mang theo chút sợ hãi.
“Ngoan... là chú sai... Chậm rãi làm... sẽ chậm rãi làm em... Có được không?”
Trình Du cuống quýt vứt điếu thuốc, hắn buông cô ra, để cô đối diệm mình bằng tư thế thoải mái nhất, sau đó chậm rãi thao cô, dẫn dắt cô chìm sâu trong ham muốn xá© ŧᏂịŧ. Chẳng mấy chốc thiếu nữ đã mơ màng, bị kỹ xảo thành thục của hắn làm đến hai mắt phủ một lớp hơi nước mỏng manh.
Cứ như vậy thao cô hai lần, trong mắt thiếu nữ đã tiêu tan hoảng sợ, thế nhưng hoàn toàn mất đi sức lực.
Lúc uống nước cũng không còn sức lực.
Trình Du ôm cô ngủ, hắn lấy điện thoại ra gọi ít đồ ăn, hôn lên mí mắt cô nói: “Yêu Yêu ngủ một lát. Chú chỉ cắm vào chứ không có động, đợi lát nữa ăn chút đồ chúng ta sẽ đi ngủ, ngoan.”
Lâm Yêu Yêu không nghe rõ, chỉ biết rằng mình có thể ngủ.
Cô bị hắn cắm vào trong ngủ thϊếp mất.
Lâm Yêu Yêu bị từng trận tê dại dưới thân làm tỉnh. Vốn tưởng nơi đó sưng đau làm cô hít thở không thông, nào ngờ là Cảnh Du muốn cô thích ứng với chuyện làʍ t̠ìиɦ biếи ŧɦái mà lúc cô ngủ cũng không buông tha, côn ŧᏂịŧ vẫn cắm vào trong như cũ.
Bên dưới cô vốn đã sưng đỏ như bị trầy da do ma sát quá lâu, thế nhưng bên trong vẫn ướt đẫm dâʍ ɖị©ɧ, kɧoáı ©ảʍ bao trùm lấy cô như sóng biển ập đến. Lâm Yêu Yêu “ưm” một tiếng, hai mắt nổi lên một tầng hơi nước, cô cắn môi rêи ɾỉ.
“Ưʍ... a... Không muốn cắm... không muốn... Khó chịu... đói...”
Lại khóc rồi.
Trình Du biết lúc này trong lòng cô rất khó chịu, dằn vặt từ giữa trưa đến trời tối hiệu quả của thuốc cũng đã hết từ sớm, hắn trở nên nghiêm túc hơn, cúi người tiếp tục làm cô đến thần hồn điên đảo, thoải mái run rẩy từng trận, lúc này mới nặng thúc thêm vài chục cú đưa cô đến cao trào.
Lần cao trào này hắn không để ý bản thân đã bắn hay chưa, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô vui sướиɠ dưới thân hắn thế nào.
Lâm Yêu Yêu cảm thấy bản thân mặt sạch mặt mũi, khác hẳn những lần tự an ủi lúc trước lần này cô hoàn toàn mất khống chế, không biết đã bị đưa lên cao trào biết bao lần, Trình Du chắc hẳn sẽ rất đắc ý.
Một tội phạm hϊếp da^ʍ chinh phục được con mồi của mình sẽ đắc ý cỡ nào?
Trình Du cúi đầu nhìn thiếu nữ ẩn nhẫn trong cơn cao trào, trong lòng vô cùng thỏa mãn, chờ cô bắn xong mới mở hộp cháo, mặc kệ côn ŧᏂịŧ vẫn nằm nguyên trong cơ thể cô, xúc một thìa cháo: “Ăn một chút?”
Lâm Yêu Yêu nằm trên giường mái tóc ngổn ngang, ánh mắt trống rỗng, cổ họng đau nhức: “Tôi không có tay sao?”
“Cổ tay bị thương, sợ em không cầm vững.” Trình Du nắm lấy cổ tay cô, quả nhiên thiếu nữ run rẩy, hắn ôm cô đến dỗ dành: “Nào, tôi đút cho em.”
Lâm Yêu Yêu nuốt xuống một thìa cháo, cảm nhận được dươиɠ ѵậŧ cứng rắn vẫn chọc vào trong tiểu huyệt, cô rũ mắt hỏi hắn: “Có thể rút ra một lát hay không?”
Nói câu này trong lòng cô vô cùng khuất nhục.
Trình Du nheo mắt nhìn cô, bỗng nhiên nở nụ cười, hắn thả lỏng người để cô từ từ ngồi xuống nuốt trọn dươиɠ ѵậŧ. Lâm Yêu Yêu trợn trừng mắt, điểm G nhạy cảm bị đâm trúng làm nước mắt thi nhau chảy xuống, cô run rẩy nằm trọn trong l*иg ngực hắn.
Trình Du hôn môi cô, nói: “Duỗi đầu lưỡi ra để chú hôn. Yêu Yêu... điểm G của em rất dễ nhận, hơn nữa nằm ngay bên ngoài. Tôi không cần thay đổi tư thế cũng có thể làm em cao trào, dùng dưa chuột cắm cũng có thể làm em khóc ngất xin tha. Em thỏa mãn toàn bộ ảo tưởng của tôi về phụ nữ, duy chỉ ngực không đủ lớn. Nhưng không sao, tôi sẽ chậm rãi nuôi em. Hiện giờ nên ăn cơm, ăn no mới có sức giãy dụa mắng chửi tôi, tố cáo tôi. Đúng không, Yêu Yêu?”
Lâm Yêu Yêu tức phát khóc.
Cô vừa rơi nước mắt vừa uống cháo. Thấy miệng dưới thiếu nữ bị ép phun ra nuốt vào dươиɠ ѵậŧ lớn, miệng trên bị hắn đút cháo, Trình Du nhếch miệng cười. Sau đó hắn uống một ngụm cháo, dùng miệng đút cho cô.
Nếu như cô dám chống đối thì Trình Du cũng không keo kiệt sự kiên nhẫn của mình để mài dũa cô, mãi dũa đến khi cô ngoan ngoãn nằm dưới thân hắn, vui sướиɠ để hắn đâm sâu.
Thiếu nữ trong l*иg ngực hắn run rẩy xin tha, cháo trắng rơi xuống ngực cô.
Cô có chút suy sụp, khóc òa một trận, cháo cũng không thèm uống, bên dưới kẹp hắn suýt gãy.
Trình Du thở dài thả bát cháo xuống, ôm lấy Lâm Yêu Yêu thúc một trận vào tận tử ©υиɠ mới miễn cưỡng rút côn ŧᏂịŧ ra. Hắn lau dọn giúp cô mặc quần áo sạch sẽ, để cô ngồi trên sô pha tự mình ăn cháo.
Xong xuôi Trình Du ung dung bước vào phòng tắm tắm rửa, nhàn nhã giống như không bận tâm cô sẽ báo cảnh sát hoặc chạy ra ngoài.