⬅ Trước Tiếp ➡

Ông ấy xoay người đi ra ngoài, cho người đưa Cảnh Trọng Lẫm về phủ Tây, ba ngày không được phép ra ngoài.
Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, tính tình Đốc quân vốn đã không tốt. Lúc này còn phải xử lý mấy chuyện vặt vãnh, càng thêm bực bội.
Nghĩ đến sự nhanh gọn của Cảnh Nguyên Chiêu, mấy đứa con trai khác đứa nào cũng vô tích sự, ông ấy càng tức giận.
Trong phút chốc, ông ấy giận đến cực điểm.
Cảnh Trọng Lẫm h0àn toàn không ngờ đến cục diện này, nơm nớp lo sợ quay về phủ Tây.
Đốc quân cho người đi dò la.
“... Là xe của Nhiếp tiểu thư đâm vào xe của tiểu thư Giai Đồng. Nhưng xe của Nhiếp tiểu thư không đủ chắc chắn, nên đầu xe bị hỏng.
Nhiếp tiểu thư bắt tiểu thư Giai Đồng bồi thường. Tiểu thư Giai Đồng lý luận với cô ta, nói cô ta đâm người trước, nên tự mình đi sửa xe, thì Nhị thiếu soái đến.
Nhị thiếu soái câu nào câu nấy cũng bênh Nhiếp tiểu thư, tiểu thư Giai Đồng nói mấy câu khó nghe, Nhiếp tiểu thư liền vung roi đánh cô ấy.
Đại tiểu thư đi ngang qua, thấy tiểu thư Giai Đồng bị đánh mà Nhị thiếu soái không hề có ý định giúp đỡ, nên mới ra tay.”
Phó quan trưởng Liên Mộc Sinh dò la một lượt, báo cáo lại sự thật cho Đốc quân.
Đốc quân “Đứa con bất hiếu này Hai năm ở Bắc Thành, nó chỉ học được mấy thứ này thôi à?”
Phó quan trưởng “Giờ làm sao ạ, Đốc quân?”
Đốc quân trầm ngâm một lát.
Ông ấy triệu tập các tham mưu đến họp. Nếu có thể nắm bắt cơ hội này, giữ hai đứa trẻ Nhiếp gia lại, liệu có lợi cho việc thu phục thế lực ở Tấn Thành không?
Đây là chuyện lớn nên Đốc quân không quyết định được, ông ấy cần tìm người bàn bạc.
Cảnh Giai Đồng về đến phủ Tây, vừa vào đã bị mẹ mình tát một bạt tai.
Cô ấy ôm lấy khuôn mặt đau càng thêm đau, lùi sang bên, cúi đầu không nói.
Nhị phu nhân Hạ Mộng Lan tức giận mắng chửi cô ấy “Tại mày mà bây giờ anh hai mày bị cấm túc. Cảnh Nguyên Chiêu chết rồi, đây chính là thời cơ tốt để đoạt quyền, mày làm lỡ dở chuyện của anh hai mày như vậy, tao sẽ giết mày ”
Nói rồi lại xông lên, đấm thùm thụp vào người cô ấy mấy cái.
Cảnh Giai Đồng lặng lẽ rơi nước mắt.
Cô ấy không nói gì. Mẹ cô ấy chưa bao giờ nói lý lẽ, nói gì với bà ta cũng chỉ phí lời.
Trong mắt mẹ chỉ có anh hai, những đứa con khác đều không đáng tiền. Bây giờ Phỉ Nghiên có chút giá trị, mẹ sẽ nghe cô ta vài câụ
Còn Cảnh Giai Đồng là một đứa trẻ vô dụng͟͟, cô ấy đã quen với việc cam chịụ
Giống như hôm nay, nếu không phải Nhan Tâm có mặt, thân là tiểu thư của phủ Đốc quân, cô ấy bị đánh cũng chỉ đành chịu đựng vô ích.
Tại sao anh hai lại bị cấm túc?
Bởi vì cha đã điều tra, biết anh hai làm không đúng.
Nếu anh hai công bằng một phân, nếu bảo vệ cô ấy nửa điểm thì cha đã không cấm túc anh ta.
Cảnh Giai Đồng biết anh hai rất muốn liên hôn. Đối tượng liên hôn không phải Trương gia ở Bắc Thành thì là Nhiếp gia ở Tấn Thành.
Nhiếp tiểu thư the0 Thịnh Viễn Sơn đến Nghi Thành, chắc là định gả đến đây, Cảnh Trọng Lẫm lại rất hứng thú với chuyện này, cố gắng tiếp xúc với Nhiếp Kiềụ
Thậm chí anh ta vì để lấy lòng cô ta mà không màng đến thể diện của phủ Đốc quân.


⬅ Trước Tiếp ➡