Chương 1005
Vết roi trên mặt Cảnh Giai Đồng sau khi hết sưng sẽ chuyển sang màu tím đỏ, rồi thâm đen, mấy tháng sau vẫn còn sẹo.
Thuốc mỡ của Nhan Tâm có thể khiến da cô ấy hồi phục như ban đầu tɾong vòng một tháng.
“Cảm ơn.” Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm “Nhớ đi tìm cha, để ông ấy xem vết thương của em.”
“Hả?” Cảnh Giai Đồng hơi lo lắng "Em, em không dám lắm.”
“Không có gì không dám. Em bị đánh, vốn nên đi mách tội trước, chiếm thế thượng phong.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng “Thôi bỏ đi, bớt một chuyện thì tốt hơn. Việc quân của cha đã phiền lắm rồi, em không muốn vì mấy chuyện vặt vãnh này mà tìm ông ấy. Hơn nữa...”
Hơn nữa những lời sau đó, cô ấy nuốt vào bụng.
“Em sợ cha ngược lại sẽ trách em à?” Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Giai Đồng do dự một lát, vẫn gật đầụ
“Em không phải vô cớ gây rối. Em ở bên ngoài, không chỉ là chính em mà còn là tiểu thư của phủ Đốc quân. Thể diện của em liên quan đến thể diện của cha.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng được cô động viên, quả nhiên đến phủ Đốc quân.
Đốc quân và phu nhân thấy bộ dạng này của cô ấy, đều giật nảy mình.
Cảnh Giai Đồng vừa nói vừa khóc, kể hết mọi chuyện cho Đốc quân.
Đốc quân nghe xong, nổi giận “Hỗn xược, tiểu thư đanh đá ở đâu ra, dám đến Nghi Thành gây rối?”
Phu nhân “Nhiếp tiểu thư này kiêu ngạo quen rồi, chắc là ở nhà được cưng chiều lắm. Như vậy không được rồi. Cô ta là tiểu thư cành vàng lá ngọc, chẳng lẽ con gái nhà chúng ta không phải sao?”
Đốc quân “Tôi gửi đïện báo cho Tấn Thành, đòi một lời giải thích.”
Đúng lúc này, Nhiếp Kiều và anh trai cô ta đến.
Đốc quân ra thư phòng ngoài gặp bọn họ.
Không chỉ anh em Nhiếp gia, còn có Cảnh Trọng Lẫm.
Nhiếp Kiều cũng bị vết roi rất nặng̝.
“Tứ tiểu thư đâm vào xe tôi trước, tôi tức quá nên mới đánh cô ấy. Là tôi không đúng, cô ấy cũng đánh lại rồi, xin Đốc quân tha thứ.” Nhiếp Kiều khóc lóc nói.
Đốc quân Cảnh “...”
Lẽ nào Giai Đồng là kẻ ác mách tội trước?
Anh trai của Nhiếp Kiều cũng nói “Đốc quân, hai cô bé không hiểu chuyện, chỉ là mâu thuẫn nhỏ thôi. Tôi đã dạy dỗ Kiều Kiều rồi, còn bảo nó trước mặt ngài, xin lỗi Tứ tiểu thư.”
Cảnh Trọng Lẫm hùa the0 bên cạnh.
Đốc quân trầm ngâm một lát, nói “Các cô ai cũng có lý lẽ của mình, nghe cả hai bên mới rõ, tôi cho người đi điều tra. Nếu đều đã bị đánh thì về dưỡng thương trước đi.”
Nhiếp Kiều và anh trai cô ta ngoan ngoãn đáp vâng.
Đốc quân nhìn Cảnh Trọng Lẫm “Con xen vào cái gì?”
“Cha, lúc đó con tình cờ gặp phải.” Cảnh Trọng Lẫm nói "Vốn định xử lý một chút, không ngờ Nhan Tâm nhảy ra, quấy rối gây sự.”
Đốc quân lập tức cảnh giác “Châu Châu Nhi ra mặt?”
“Vâng ạ.”
“Vậy mà con còn không thành thật?” Đốc quân quát lớn "Nếu không phải Giai Đồng chịu thiệt thì Châu Châu Nhi sẽ không ra mặt, con bé trước giờ luôn rất biết chừng mực.”
Cảnh Trọng Lẫm nghẹn họng.
“Con thành thật khai báo, rốt cuộc là thế nào? Nếu không cha đánh con trước.” Đốc quân nói.
Cảnh Trọng Lẫm “Cha...”
“Người đâu, quản thúc Nhị thiếu gia lại cho tôi. Ông đây lười nghe con nói nhảm. Đồ vô dụng͟͟, nếu là anh con, nó tuyệt đối sẽ không để người ta đến trước mặt ông đây mách tội ” Đốc quân giận dữ nói.