⬅ Trước Tiếp ➡

Cô lại kể cho phu nhân nghe về Chu Thế Xương.
Phu nhân khen cô “Con rất có tầm nhìn xa, Châu Châu Nhi. Cứ để người này chăm sóc lão phu nhân, thay con tận hiếụ”
“Con vốn định vài năm nữa mới dùng đến ông ấy. Giờ dọn đến phủ Đốc quân, cũng không biết khi nào mới cần dùng. Hơn nữa, sức khỏe bà nội tốt, sống thêm hai mươi năm nữa cũng không thành vấn đề.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân “Người này dùng rất tốt. Nếu ông ấy đã có ích, con đề bạt con trai ông ấy, ông ấy sẽ một lòng một dạ trung thành với con.”
Nhan Tâm đáp vâng.
Hai người nói chuyện phiếm, Nhan Tâm lại chủ động nói với phu nhân, cô muốn bán căn nhà.
Phu nhân “Nhà cửa là tài sản, không cần thiết phải bán.”
“Con muốn cắt đứt với quá khứ, đặc biệt là với công quán Khương gia.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân gật đầu “Con suy nghĩ chu toàn, vậy thì bán đi.”
Nói xong chuyện của Nhan Tâm, cô hỏi phu nhân về chuyện Cảnh Giai Đồng và Nhiếp Kiều đánh nhaụ
“Đốc quân xử lý rồi. Tạm thời giữ anh em Nhiếp gia lại, gửi đïện báo đến Tấn Thành, quở trách nặng̝ nề Nhiếp tiểu thư. Ngoài ra, tɾong quân nhắc đến Trọng Lẫm, chê nhiều hơn khen.
Không ít sư trưởng thưa với Đốc quân, phải chèn ép Trọng Lẫm một chút, sợ nó vừa mới lập công, tự cho mình là đúng, một người đang tốt lại thành ra hỏng.
Đốc quân đã nghe the0, vốn dĩ chuyện của A Chiêu được giao cho Viễn Sơn và Trọng Lẫm. Giờ thu về, một mình Viễn Sơn lo, Đường Bạch hỗ trợ em ấy.” Phu nhân nói.
Sau khi Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, phu nhân ngoài việc lo lắng cho sự an nguy của anh, cũng lo lắng cho công việc của anh.
Vừa hay Cảnh Trọng Lẫm trở về, lại còn mang the0 công lao trở về.
Thế nhưng một chuyện nhỏ, lại ầm ĩ cả thành, còn có phóng viên đưa tin về việc này, chỉ trích Cảnh Trọng Lẫm, nói anh ta ngang nhiên ức hiếp phụ nữ, lại nói anh ta coi thường giao thông của người dân, chủ động gây tắc nghẽn đường sá.
“Báo ở đâu ạ?” Nhan Tâm hỏi.
Phu nhân lấy cho cô xem.
Nhan Tâm nhìn tên ký, chủ bút là Tống Du Du, cô mỉm cười thấu hiểụ
Nhân lành gie0 xuống, sẽ có ngày đơm hoa kết trái.
“Sau khi A Chiêu mất tích, cục diện đến giờ có phải đã ổn định được ba phần không ạ?” Nhan Tâm hỏi.
Phu nhân gật đầu “Cũng coi như vậy.”
Bà ấy cũng cười.
Phu nhân lại khen cô “Quyết đoán kịp thời, đi một bước tính năm bước, con đúng là người có tài, Châu Châu Nhi.”
“Mẹ, con chỉ là một nhân vật nhỏ bé thôi.” Cô nói.
“Trước đây, người khác chỉ dạy con y thuật, không ai dạy con chính trị. Con không phải là nhân vật nhỏ bé.” Phu nhân nói.
Bà ấy suýt nữa buột miệng nói ra một câụ
Bà ấy rất muốn nói, sau này Nhan Tâm sẽ còn có tiền đồ hơn cả bà ấy.
Nhưng phu nhân tuyệt đối không muốn Nhan Tâm làm một nữ chủ nhân h0àn hảo của phủ Đốc quân giống mình. Con đường cả đời bà ấy lựa chọn, đến cuối cùng lại phát hiện không có ý nghĩa gì lớn lao.
Nhất là khi con trai chưa rõ sống chết.
Bà ấy khen ngợi Nhan Tâm, đồng thời cũng hy vọng Nhan Tâm giữ lại ba phần để làm chính mình.
“... Mẹ, Giai Đồng múa roi rất đẹp, con thật sự hơi bất ngờ.” Nhan Tâm chuyển chủ đề.
Phu nhân “Mẹ có nghe rồi. Mẹ còn nói với Đốc quân. Đứa trẻ Giai Đồng này thật thà quá, lại có chút ù lì nhát gan.”


⬅ Trước Tiếp ➡