⬅ Trước Tiếp ➡

“Con có thể hiểu cô ấy.” Nhan Tâm nói "Những người quan trọng nhất tɾong đời cô ấy đều xem nhẹ cô ấy.”
Đốc quân không quan tâm đến cô con gái này. Không chỉ riêng cô ấy, rất nhiều đứa trẻ ở phủ Tây, Đốc quân đều không quan tâm.
Nhị phu nhân càng tùy ý g͙iày vò. Đừng nói Cảnh Giai Đồng, ngay cả Tam thiếu gia Cảnh Thúc Hồng, Nhị phu nhân cũng là muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng.
Lúc Nhiếp Kiều quất roi Cảnh Giai Đồng, Cảnh Trọng Lẫm còn mắng cô ấy, thoáng chốc kéo Nhan Tâm về kiếp trước.
Cô đã từng bị Nhan Uyển Uyển lái xe đâm, văng xa mấy mét, sảy thai ngay tại chỗ, máu chảy đầm đìa, anh ruột cô còn trách cô cản đường.
Trong khoảnh khắc đó, thời không trùng lặp, cô thấy được chính mình, cũng tủi thân như vậy.
Cho nên cô suy nghĩ một chút, rồi lên tiếng giúp đỡ. Về phần kết quả của việc giúp đỡ, cô đoán lợi nhiều hơn hại.
Bởi vì Cảnh Trọng Lẫm bây giờ vẫn chưa quá quan trọng. Nếu là nửa năm nữa, chiêu này sẽ chỉ rước lấy sự quở trách của Đốc quân cho Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng.
“... Mẹ cũng không cách nào thương hại con bé đó, nó là con của Hạ Mộng Lan.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm “Con biết mà, mẹ.”
Nói đến đây, Nhan Tâm nhân cơ hội nói ra suy đoán của mình "Mẹ, mẹ nói xem Nhu Trinh chết thật chưa?”
Phu nhân “Mẹ cũng từng đoán về vấn đề này. Rất rõ ràng, tai nạn này đã được lên kế hoạch, bên phủ Tây là chủ mưu, Nhu Trinh là đồng phạm.”
Lại nói "Con bé đó bị nổ tan xác, máu thịt be bét, rất khó nói người chết chính là nó.”
Nhan Tâm “Nếu như cô ta không chết, vậy A Chiêu chắc chắn cũng không chết.”
“A Chiêu sẽ không chết.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Buổi tối, Thịnh Viễn Sơn qua đi dạo với phu nhân, rồi nói với phu nhân “Chị, em phải đến khu đóng quân, không thể ở cạnh chị được nữa.”
“Chị đã đỡ nhiều rồi.” Phu nhân nói "Em cứ đi lo việc của em đi.”
Thịnh Viễn Sơn “Châu Châu Nhi ở cạnh chị, em cũng yên tâm. Chuyện tɾong quân, chị cũng yên tâm, em sẽ thay A Chiêu giữ vững mọi thứ.”
Sau bữa tối, Thịnh Viễn Sơn muốn đưa Nhan Tâm về căn lầu nhỏ của cô.
Anh ấy có lời muốn nói riêng với Nhan Tâm.
Phu nhân không phản đối.
Nhan Tâm mời anh ấy ngồi xuống phòng khách, lại gọi hầu gái rót trà.
“Châu Châu Nhi, cậu muốn xin lỗi cháụ” Thịnh Viễn Sơn nói.
“Tại sao lại xin lỗi ạ?” Nhan Tâm không hiểụ
“Là cậu đưa Nhiếp tiểu thư kia tới. Nếu không phải cô ta, cháu cũng không phải chịu uất ức. Còn nữa, Cảnh Trọng Lẫm dám ăn nói hỗn xược với cháu, cậu sẽ thay cháu dạy dỗ cậu ta.” Thịnh Viễn Sơn thản nhiên nói.
Anh ấy nho nhã trắng trẻo, nói chuyện cũng dịu dàng.
Nhan Tâm nghe lời cậu mình, hơi ngạc nhiên.
Nhiếp Kiều không ức hiếp Nhan Tâm, vả lại sự ngang ngược của cô ta cũng không liên quan gì đến cậụ
Nhưng cô không làm anh ấy mất hứng, chỉ nói “Cảm ơn cậụ”
Thịnh Viễn Sơn hơi gật đầụ
“Chuyện lần này làm rất đẹp, biết nắm bắt cơ hội đả kích Cảnh Trọng Lẫm.” Thịnh Viễn Sơn lại khen cô.
Nhan Tâm “Chỉ là thử thôi ạ.”
“Thử thành công rồi.” Anh ấy nói, sau đó nhắc đến Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh ấy nói anh ấy đang thu hẹp phạm vi “Chương Dật biến mất rồi, là đột ngột rời khỏi Nghi Thành. A Chiêu tám phần là đang ở tɾong tay Đảng Bảo Hoàng. Nhu Trinh cũng có liên quan đến cậu ta.”


⬅ Trước Tiếp ➡