⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm được cười “Mẹ, dạo này mẹ nói chuyện sắc bén hơn trước rồi.”
“Mẹ nhìn thấu rồi.” Phu nhân khẽ thở dài "Người ta đều nói mẹ có đầu óc, cũng phải sống đến từng này tuổi mới thông suốt. Trải một việc, thêm một khôn.”
Lúc hai người đang nói chuyện, bà Chu vào chọn vải cho phu nhân.
Lại nói “Đại tiểu thư, áo mùa thu của cô đã may xong, chỉ là không biết gửi đi đâu, nên đã giữ lại nửa tháng rồi.”
Trước lập thu, Chu Cẩn Các đã may xong áo mới cho Nhan Tâm, đây là do Cảnh Nguyên Chiêu sắp xếp.
Tuy anh mất tích rồi, nhưng bà Chu không dám hủy đơn hàng của anh, vẫn may đồ the0 mùa cho Nhan Tâm.
“Gửi đến phủ Đốc quân.” Phu nhân nói.
“Lúc gửi áo cho phu nhân, gửi cùng của tôi luôn.” Nhan Tâm cũng nói.
Bà Chu đáp vâng.
Mỗi lần phu nhân đến Chu Cẩn Các đều không cố ý yêu cầu dọn dẹp, vì vậy luôn có các phu nhân nhanh nhạy tin tức, đến đây để cố tình gặp gỡ bà ấy.
Chỉ có điều, "gần vua như gần cọp”, muốn có cơ hội cũng có thể đắc tội phu nhân. Các phu nhân đến đây, đều là những người khéo léo biết ăn nói.
Chu Quân Vọng cũng đến.
“... Đại tiểu thư, dì của tôi e là không qua khỏi. bà ấy muốn mời cô đến xem.” Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm nhìn phu nhân.
Phu nhân gật đầu “Chuyện sinh tử, con đi đi.”
Lại gọi phó quan trưởng của mình "Dẫn mấy người đi cùng Đại tiểu thư.”
Còn nói với Chu Quân Vọng “Nhà tôi đã mất tích một người. Đứa này mà có mệnh hệ gì, cậu gánh không nổi đâụ”
“Sẽ không đâu, tôi không đem mạng sống của dì tôi ra đùa.” Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm dựa trên y đức, đến thăm Chu phu nhân.
Chu phu nhân đã như ngọn đèn cạn dầu, không còn sức nói chuyện.
Long đầu Chu cũng ở đó, Chu gia đã khiêng quan tài ra rồi.
Nghi Thành có một quy tắc, gọi là “khiêng quan tài xung hỉ”, tức là khi người sắp mất, khiêng quan tài ra trước, biết đâu xung hỉ, lại khỏe lại.
Đương nhiên phần lớn trường hợp đều vô dụng͟͟.
Chu phu nhân đã không nhận ra người nữa.
Lúc Nhan Tâm đến, bắt mạch cho bà ấy, sau đó lặng lẽ lắc đầu với Chu Quân Vọng và Chu Mục Chi đang khóc như mưa.
“Dì, thầy thuốc đến rồi.” Chu Quân Vọng khẽ gọi bà ấy.
Chu phu nhân mở mắt.
Bà ấy nhìn thấy Nhan Tâm, vậy mà lại mỉm cười. Bà ấy trước nay luôn nghiêm khắc, Nhan Tâm đến Chu gia mấy lần, chưa từng thấy bà ấy cười.
“Chị.” Bà ấy gọi Nhan Tâm.
Nhan Tâm hơi sững người.
Chu Quân Vọng và mọi người đều ngẩn ra.
“Chị, chị đến đón em về nhà à?” Bà ấy khẽ hỏi Nhan Tâm.
Nhan Tâm gật đầu “Đúng vậy.”
“Em thật sự sống đủ rồi, em muốn về nhà.” Bà ấy nói "Chị, em không phụ lòng chị, bọn trẻ đã lớn rồi. Chỉ tiếc là đều chưa thành gia lập thất, chưa có con cháụ”
“Sau này sẽ có.” Nhan Tâm vỗ nhẹ tay bà.
“Chị, ở có gặp Tề Nguyên không?” Bà ấy hỏi Nhan Tâm.
Nhan Tâm không chút do dự “Gặp rồi.”
“Anh ấy đi đầu thai rồi, hay là vẫn đang đợi em?”
“Anh ấy vẫn đang đợi.” Nhan Tâm đáp.
Trên mặt Chu phu nhân thoáng qua vẻ e thẹn.
Hốc mắt Chu Quân Vọng đỏ hoe, Chu Mục Chi không chịu nổi, bật khóc thành tiếng.
Nhan Tâm vỗ nhẹ tay bà ấy “Bà mệt rồi, ngủ thêm một lát đi.”
Cô từ Chu gia đi ra, Chu Quân Vọng tiễn cô.
“... Có thể cầm cự được bao lâu?” Anh ta hỏi Nhan Tâm.


⬅ Trước Tiếp ➡