⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm “Chỉ tɾong mấy ngày này thôi, bà ấy đã lú lẫn không nhận ra người rồi.”
Chu Quân Vọng im lặng đứng đó, một lúc sau đột nhiên nói “Dì của tôi cả đời đều vì chúng tôi.”
“Bà ấy rất giỏi.” Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng im lặng.
Một lát sau, anh ta chuyển chủ đề, nói với Nhan Tâm về sự mất tích của Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh ta nói cho Nhan Tâm một bí mật.
Chu Quân Vọng nói với Nhan Tâm, bí mật về Thất Bối Lặc Chương Dật.
“Anh ta đến Đông Dương rồi.”
Trong đầu Nhan Tâm nhanh chóng lướt qua vấn đề này “Đông Dương?”
“Lần này Đảng Bảo Hoàng bị tổn thất nặng̝ nề, Song Ưng Môn của anh ta lại chết một sát thủ, người hầu cận trung thành nhất bên cạnh anh ta là Trịnh Nhã Lan mất tích, đây là đả kích rất lớn đối với anh ta.
Anh ta đi xa đến Đông Dương, có lẽ là muốn tìm một chút hy vọng sống.” Chu Quân Vọng lại nói.
Nhan Tâm trầm ngâm.
“Nếu các cô tìm Cảnh Nguyên Chiêu, chi bằng truy lùng Thất Bối Lặc.” Chu Quân Vọng nói.
“Quân gia thấy A Chiêu đang ở tɾong tay Thất Bối Lặc?” Nhan Tâm hỏi.
Chu Quân Vọng “Rất rõ ràng.”
“Phủ Đốc quân quả thực đã cử một nhóm người chuyên đi truy lùng Thất Bối Lặc. Cảm ơn tin tức anh cung cấp.” Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng “Không cần khách sáo.”
Tối hôm đó, Chu phu nhân qua đời.
Chu gia báo tang, Nhan Tâm dựa the0 tiền phúng điếu hằng năm của Cảnh gia cho các gia đình khác, cho người mang lễ đến.
Cô và phu nhân nói về Chu phu nhân.
“... Cả đời không sống vì mình, thay chị gái chăm sóc hai đứa trẻ. May mắn duy nhất là hai anh em Chu Quân Vọng coi bà ấy như mẹ ruột, kính yêu bà ấy, hiếu thuận với bà ấy.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân “Phụ nữ dưới thời đại này, có mấy ai có thể sống vì mình chứ?”
“Tương lai con gái, cháu gái của chúng ta, không biết chúng có thể có được dáng vẻ của riêng mình không.” Nhan Tâm cười cười.
Phu nhân “Có lẽ sẽ có. Có tên họ của riêng mình, chứ không phải bị gọi là Thịnh thị, Nhan thị, thậm chí là vô danh thị.”
“Mẹ, mẹ nói xem thời thế sẽ ngày càng tốt hơn chứ?” Nhan Tâm hỏi bà ấy.
Phu nhân “Mẹ không biết. Từ lúc mẹ còn nhỏ đến giờ, thời thế cũng không tốt lên. Xấu đến một mức độ nào đó, biết đâu sẽ dần dần tốt lên.”
“Chúng ta cùng chờ xem.” Nhan Tâm nói "Mẹ sống thêm năm mươi năm nữa đi ạ. Con và A Chiêu không thể thiếu sự giúp đỡ của mẹ.”
Phu nhân cười rộ lên “Vậy chẳng phải thành bà g͙ià yêu quái rồi sao?”
“Trong nhà có người lớn tuổi trụ cột, gia đình mới hưng vượng.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân “Con đừng sợ Châu Châu Nhi, mẹ sẽ không chết đâụ Chu phu nhân không nghĩ thoáng được, mẹ của con thông suốt hơn bà ấy một chút.”
Nhan Tâm dựa vào vai bà ấy.
Phu nhân nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Nhan Tâm lại đem lời Chu Quân Vọng nói với cô, kể lại cho phu nhân “Liệu có phải Chương Dật đã mang A Chiêu và Nhu Trinh đi không ạ?”
“Có khả năng.” Phu nhân nói "Tuy nhiên, không cần Chu Quân Vọng nói, Viễn Sơn đã sớm dự đoán được, em ấy đã cử người đến Đông Dương rồi.”
Nhan Tâm “Con cũng không nói thật với Chu Quân Vọng. Anh ta chưa chắc có ý tốt, biết đâu cũng muốn đục nước béo cò.”
Phu nhân “Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”


⬅ Trước Tiếp ➡