⬅ Trước Tiếp ➡

“Con đi chơi đi. Sau khi Nam Thù đi, con lại hơi buồn bã rồi.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm thay một bộ sườn xám trơn màu xanh da trời, dẫn the0 Bạch Sương ra ngoài, đến Lục gia.
“... Mặt cô bị sao vậy?” Nhan Tâm hỏi Lục Tinh.
Trên mặt Lục Tinh như có phấn chưa xoa đềụ
“Cái này á? Chúng tôi đang học làm bánh kem sinh nhật kiểu Tây, bận rộn cả buổi chiều đó.” Lục Tinh nói.
Nhan Tâm căng thẳng hẳn lên.
Cô do dự một chút, vẫn nói thật với Lục Tinh “Tôi không ăn được bánh kem, sẽ bị nôn.”
Lục Tinh “Chị yên tâm, chúng tôi cũng không làm thành công.”
Nhan Tâm “...”
Lục phu nhân nói với Nhan Tâm, cặp song sinh đúng là định làm một cái bánh kem cho cô.
Tuy nhiên, hai chị em họ hợp tác với nhau, ngoài đánh nhau ra thì vô dụng͟͟. Vốn dĩ có thể học được, chỉ vì hai người cứ nhất quyết làm cùng nhau, nên làm thành bã luôn.
“... Cho nên không có bánh kem sinh nhật nữa, chỉ làm một bàn thức ăn, mời cô đến thư giãn. Dạo này cô giúp phu nhân lo liệu công việc, chắc mệt lắm rồi nhỉ?” Lục phu nhân lại cười nói.
Nhan Tâm nhẹ nhàng thở phào “Vẫn ổn ạ, không mệt lắm. Nhưng có thể đến chỗ bà ăn một bữa cơm, cũng là vinh hạnh của tôi.”
Trên bàn ăn tối, Lục Bồng thần bí lấy rượu Tây ra, muốn uống vài ly với Nhan Tâm.
Là rượu vang trắng có ga, vị rất thanh mát.
“Ngon.” Cô nói.
“Mấy loại rượu Tây này có hậu vị, các con uống ít thôi.” Lục phu nhân cười nói "Tôi ra sau ßếp xem sao.”
Bà ấy đi rồi, nhường bàn ăn lại cho người trẻ.
Đại thiếu phu nhân, Nhị thiếu phu nhân Lục gia và cặp song sinh cùng ngồi với Nhan Tâm.
Mấy người vừa nói vừa cười, vô cùng náo nhiệt.
Nhan Tâm ở giữa bọn họ, cũng có được chút thư thái đã lâu không có.
Sau bữa ăn, Thịnh Viễn Sơn đến đón cô.
“Là phu nhân bảo cậu đến.” Anh ấy cười nói.
Thịnh Viễn Sơn đón Nhan Tâm đi.
Anh ấy vừa đi, Lục Tinh không nhịn được nói “Lữ tọa Thịnh đẹp trai thật.”
Lục Bồng “Chị sẽ mách Đường Bạch.”
“Không giống nhau mà, Đường Bạch cũng rất đẹp trai. Vẻ đẹp trai của lữ tọa Thịnh, âm u hơn, quyến rũ hơn.” Lục Tinh nói.
Đại thiếu phu nhân không nhịn được cười “Rốt cuộc là em đang khen hay đang chê cậu ấy vậy?”
Lục Tinh “Em khen mà.”
“Nghe không giống khen lắm.”
Nhị thiếu phu nhân Chúc Tòng Nhiễm liền nói “Ý A Tinh là lữ tọa Thịnh rất bí ẩn. Nhìn thì ôn hòa, thực ra sâu không lường được.”
“Đúng đúng, chính là ý đó.” Lục Tinh nói "Chị xem anh ấy ra dáng quân tử khiêm nhường biết bao. Lại xem tɾong quân đánh giá anh ấy thế nào, "Ngọc Diện La Sát", thật là kỳ lạ.”
“A Tinh lớn thật rồi, dám ngang nhiên bình phẩm về đàn ông rồi.” Lục Bồng nói.
Lục Tinh đòi đánh cô ấy.
Mấy người lại cười rộ lên.
Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn về phủ Đốc quân, trên đường cô khá im lặng.
Thịnh Viễn Sơn hơi nghiêng đầu “Không khỏe à?”
“Cháu có uống chút rượụ” Nhan Tâm nói.
“Bị đau đầu à?”
“Không sao ạ, chỉ là hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.” Cô nói.
Nói cách khác, cô không muốn nói chuyện.
Thịnh Viễn Sơn không nói thêm gì nữa.
Bạch Sương đi cùng xe, ngồi ở ghế phó lái phía trước, liếc mắt nhìn về bên này.
Xe chạy một mạch đến phủ Đốc quân, đi thẳng vào nội viện.
“Đi được không?” Lúc xuống xe, Thịnh Viễn Sơn hỏi cô.
Nhan Tâm gật đầụ
Cô định đi vào tɾong, lại dừng bước “Cậụ”
“Hửm?”


⬅ Trước Tiếp ➡