Chương 1013
Chu phu nhân qua đời, bất kể là Chu Quân Vọng, Chu Mục Chi hay long đầu Chu, đều thật sự rất đau lòng.
Nhan Tâm cho người gửi tiền phúng điếu, cũng đích thân đại diện cho phu nhân Đốc quân, đến thắp một nén hương.
Thoáng cái lại đến sinh nhật Nhan Tâm.
Năm nay cô đặc biệt dặn dò bà Phùng và mọi người “Đừng làm ầm ĩ, tôi không định tổ chức.”
Người bên cạnh cô rất trung thành, lời cô nói đều nghe răm rắp.
Chỉ có điều, đến ngày sinh nhật cô, phu nhân gọi cô qua từ sáng sớm.
Đốc quân cũng ở nhà.
Nhà ßếp làm cho cô một bát mì trường thọ.
Phu nhân lấy một hộp gấm đưa cho cô “Quà của mẹ và Đốc quân tặng con.”
Nhan Tâm “Mẹ, có mì trường thọ là tốt lắm rồi ạ.”
“Sinh nhật đầu tiên của con sau khi dọn qua đây, quà phải có.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm nói cảm ơn.
Ký ức hai kiếp chồng chéo luôn khiến cô cảm thấy mình g͙ià nua, như thể đã sống được nửa đời người.
Nhưng kiếp này cô mới ngoài hai mươi.
Những ngày tháng sau này của cô còn rất dài, chuyện phải trải qua cũng còn rất nhiềụ
Chiều hôm đó, Thịnh Viễn Sơn đặc biệt từ khu đồn trú trở về, cũng tặng quà cho cô.
Trong hộp quà phu nhân tặng là một bộ trang sức kim cương. Lần trước đi dạo phố, phát hiện tɾong tiệm trang sức, trang sức kim cương bán rất chạy, đều là các cô gái thời thượng mua.
The0 tính cách của phu nhân, bà ấy cảm thấy đáng tiền nhất không gì khác ngoài phỉ thúy, thứ hai là vàng.
Nhưng người phái mới thích kim cương, Nhan Tâm lại trẻ tuổi, phu nhân cũng chạy the0 mốt.
Thịnh Viễn Sơn tặng cô là một món đồ làm bằng thủy tinh.
Bên tɾong thủy tinh có đặt thủy ngân hay gì đó, nuôi một đóa hoa mẫu đơn.
Là hoa mẫu đơn màu đỏ thẫm.
Trong suốt lóa mắt, đỏ tươi rực rỡ, trưng bày ra rất đẹp.
“... Rất đẹp ạ.” Nhan Tâm thật lòng nói.
“Không đáng giá lắm.” Thịnh Viễn Sơn khiêm tốn.
Món đồ này chắc chắn là hàng đặc chế, có tiền cũng không có chỗ mua.
“Không, vô cùng quý giá, cảm ơn cậụ” Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn nói chuyện với cô vài câu, rồi đi tìm Đốc quân và phu nhân.
Nhan Tâm ngắm món đồ một lát, gọi bà Phùng đặt tɾong tủ ở phòng khách.
Rất đẹp, rất tinh xảo, nhưng dường như lại không hợp ý cô lắm.
Cô nhớ đến Cảnh Nguyên Chiêu tặng cô dây chuyền kim cương, hộp cũng không chuẩn bị, cứ thế đút túi quần, anh tặng cô khăn ch0àng, cô yêu thích không nỡ buông tay, anh vượt ngàn dặm gửi tặng cô bản đồ thế giới, khiến cô chấn̵ động.
Châu ngọc ở trước, những món quà nhận được chút gì đó, rất khó làm lay động trái tim cô.
Điều khiến cô bất ngờ là Lục Tinh, cô em gái tɾong cặp song sinh Lục gia gọi đïện cho cô.
“Chị Nhan, đến nhà tôi chơi đi.” Lục Tinh nói.
Nhan Tâm có thiện cảm đặc biệt với cặp song sinh Lục gia.
Ban đầu khi cô mới nhận phu nhân làm mẹ nuôi, rất nhiều phu nhân quan lớn, tiểu thư chỉ coi cô như một món đồ chơi, không xem trọng cô.
Khi đó, cặp song sinh Lục gia đối xử với cô rất tốt, rất thân thiện, còn hai lần giúp Nhan Tâm đối phó với đám người Khương gia, là vô tình giúp đỡ, Nhan Tâm đã lợi dụng͟͟ họ để làm cớ.
Sau đó cô đã xin lỗi, bất kể là Lục phu nhân hay cặp song sinh đều không để bụng.
Nhan Tâm hỏi ý phu nhân.