⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nghĩ lại xem tối qua mình đã nói gì với cậụ
Chắc là không nói gì quá quan trọng, cô thật sự không nhớ ra.
Thịnh Viễn Sơn đến Lục gia đón cô, cô rất bất ngờ. Bên cạnh cô có Bạch Sương đi the0, ra ngoài rất an toàn. Hơn nữa về muộn, Lục gia cũng sẽ cử phó quan đưa về.
Cậu không cần thiết phải đi một chuyến như vậy.
Lúc đó Nhan Tâm đã không vui. Chỉ là trước mặt người ngoài cô không tiện nói gì, nhưng luôn cảm thấy có lời muốn nói với anh ấy.
Lên xe, tɾong lúc xe hơi rung lắc, cơn say của cô ập đến.
Những suy nghĩ sau đó, có chút mất kiểm soát, không thành hệ thống. Suy nghĩ lúc mơ hồ và lúc tỉnh táo h0àn toàn không giống nhau, đến nỗi cô không cách nào suy ra được lúc đó rốt cuộc mình đã nói những gì.
Nhan Tâm ăn sáng xong, đến phòng nghị sự.
Buổi sáng không có việc gì lớn, một vài xã giao thường ngày, Nhan Tâm thay phu nhân xử lý từng việc một.
Buổi trưa sang chỗ phu nhân ăn cơm.
Thịnh Viễn Sơn và Đốc quân đều đã đi từ sáng sớm, đến khu đồn trú rồi.
“Bữa tối Lục gia chiêu đãi con thịnh soạn không?” Phu nhân hỏi cô.
“Rất thịnh soạn ạ, đều là món con thích ăn.” Nhan Tâm nói "Con còn uống không ít rượu Tây. Cậu đến đón con, con không biết có nổi điên vì rượu làm đắc tội cậu không.”
“Không đến mức đó, Viễn Sơn biết chừng mực.” Phu nhân nói.
Hai người đang nói chuyện, phó quan vào thông báo, nói hai vị tiểu thư của phủ Tây đã đến.
Phu nhân cho người mời họ vào.
“... Để tôi xem nào, mặt đỡ hơn rồi.” Phu nhân kéo Cảnh Giai Đồng qua, ngắm nghía vết thương trên mặt cô ấy.
Cảnh Giai Đồng “Thuốc mỡ của chị cho rất tốt.”
“Chị, cảm ơn lần trước chị đã ra mặt giúp chị em.” Cảnh Phỉ Nghiên cũng nói.
Nhan Tâm “Chỉ là tiện tay thôi.”
Nói chuyện phiếm vài câu, phu nhân hỏi ý đồ đến đây của hai người.
“... Nhà chúng ta chỉ ăn cơm cùng nhau vào đêm giao thừa. Nhưng Trung Thu là tết đoàn viên, con muốn mời cả hai phủ đều đến nhà tổ, cùng bà nội đón Trung Thụ” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Lại nói "Hai bên cùng náo nhiệt một chút. Phu nhân yên tâm, mẹ con mà có câu nào không phải, con sẽ khuyên bà ấy về nhà một mình.”
Phu nhân “Mọi năm không có quy tắc này. Đốc quân nói thế nào?”
“Con hỏi ý phu nhân trước. Phu nhân đồng ý rồi thì cha chắc chắn sẽ đồng ý.” Cảnh Phỉ Nghiên cười nói.
Phu nhân cũng cười “Con bé ranh ma này. Chỉ có điều, tôi phải làm con mất hứng rồi. Dạo này sức khỏe tôi không tốt lắm, không chịu được ồn ào. Các con tự đi đón tết đi.”
Nụ cười trên mặt Cảnh Phỉ Nghiên có chút gượng gạo “Là con đường đột rồi, phu nhân. Nhưng năm nay có chị cùng đón tết, không để chị ấy đến gặp bà nội sao?”
Phu nhân “Để tôi và Đốc quân bàn bạc trước đã.”
Cảnh Phỉ Nghiên mừng rỡ “Phu nhân thương con nhất. Phu nhân chịu bàn bạc với cha, cha nhất định sẽ đồng ý.”
Nhan Tâm đứng bên cạnh, không xen vào.
Cô nhìn sắc mặt phu nhân.
Loại tình huống nhỏ này, phu nhân h0àn toàn có thể ứng phó, Nhan Tâm nhiều lời ngược lại làm loạn nhịp điệu của phu nhân, vì vậy cô yên lặng ngồi uống trà.
Đợi Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Giai Đồng rời đi, phu nhân hỏi Nhan Tâm “Châu Châu Nhi, con có muốn đi xem náo nhiệt chút không?”
Nhan Tâm nhìn vẻ mặt bà ấy “Mẹ, mẹ muốn đi ạ?”


⬅ Trước Tiếp ➡