Chương 1017
“Phủ Tây đã thành đại họa. Mẹ vì Đốc quân mà nhường Hạ Mộng Lan mấy chục năm, kết quả là con trai mẹ lại không rõ sống chết.” Phu nhân lạnh nhạt nói.
Nhan Tâm “Nếu mẹ muốn đi, vậy con đi cùng mẹ.”
Phu nhân gật đầu “Vậy thì đi thôi.”
Trước Tết Trung thu, Đốc quân và Thịnh Viễn Sơn từ khu đóng quân trở về.
Cả nhà ăn tối, Đốc quân nhắc tới biểu hiện của Thịnh Viễn Sơn, liền nói anh ấy “Trước đây lười quá, không chịu quản nhiều việc. Giờ mới biết Viễn Sơn cũng có tài cai quản.”
Thịnh Viễn Sơn “Trước kia có A Chiêụ Người tài làm nhiều việc, không cần tới em.”
“Nhân tài mà cũng sợ nhiều à?” Đốc quân nói anh ấy "Đáng lẽ em nên sớm thay anh nắm một phương.”
Thịnh Viễn Sơn chỉ cười cười, không tranh luận gì.
Phu nhân cũng cười hỏi tình hình ở khu đóng quân.
Biết được cục diện ổn định, vẻ mặt bà ấy cũng ung dung hơn nhiềụ
Thấy bà ấy vui vẻ, Đốc quân rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“... Ngày mai là Tết Trung thu, cả nhà chúng ta đoàn tụ một lần đi.” Sau bữa cơm, khi mấy người ngồi xuống uống trà, phu nhân đột nhiên nói.
Đốc quân không hiểu ý này.
Phu nhân bèn nói sắp xếp của Cảnh Phỉ Nghiên cho Đốc quân nghe “Cũng không tệ. Trung thu vốn nên đoàn viên. Giờ bọn trẻ đều lớn rồi, hai phủ cũng không có thù hận gì sâu sắc, hà tất phải xa cách như vậy?”
Đốc quân sững sờ.
Ông ấy cẩn thận nhìn sắc mặt phu nhân “A Uẩn, không cần phiền phức như vậy.”
“Không phiền.” Phu nhân nói "Phỉ Nghiên và Trọng Lẫm đều về rồi, hai anh em chúng nó kiềm chế được Hạ thị. Đốc quân, bọn trẻ đều lớn cả rồi.”
Trong lời nói của bà ấy thoáng chút buồn thương.
Phủ Tây con đàn cháu đống, con trai bà ấy, con gái nuôi bà ấy lại không rõ tung tích.
Lúc này Cảnh Phỉ Nghiên đề nghị cùng nhau đón Tết, không phải để an ủi phu nhân, ngược lại là thị uy.
“A Uẩn, con bé không hiểu chuyện, lát nữa tôi dạy dỗ nó. Chuyện đón Tết bỏ đi.” Đốc quân nói.
Phu nhân “Tôi nhận lời rồi.”
Đốc quân “...”
“Không chỉ vì náo nhiệt, Châu Châu Nhi dọn về nhà rồi, để con bé ăn bữa cơm đoàn viên với họ, Viễn Sơn cũng về rồi.” Phu nhân lại nói.
Nhân cơ hội cho phủ Tây thấy, bà ấy không phải không còn gì cả.
Bà ấy còn người em trai tài giỏi và Nhan Tâm.
Em trai bà ấy một mình địch nổi cả đám trẻ phủ Tây.
Cứ hỏi Đốc quân có dám đưa đám trẻ phủ Tây vào tɾong quân đội không?
Các tướng lĩnh là cấp dưới, không phải nô tài, không có năng lực, không có uy tín, chỉ dựa vào chút huyết thống thiếu soái của Đốc quân mà quân đội sẽ công nhận sao?
Phủ Tây không thể chờ đợi mà thị uy, the0 tính khí trước đây của phu nhân, đều là cười cho qua.
Bây giờ là thời điểm đặc biệt, bà ấy thấy chiêu phá chiêụ
Sáng sớm hôm sau, Thịnh Viễn Sơn gọi phó quan mang rất nhiều lựu, dưa hấu và bánh trung thu đến cho Nhan Tâm và phu nhân, để tối dùng cúng trăng.
Bản thân anh ấy không đến phủ Đốc quân.
Đốc quân ăn sáng xong, vội đến phủ Tây.
Ông ấy bắt Hạ Mộng Lan và bọn trẻ đều tới, nghiêm khắc cảnh cáo bọn họ một phen.
“Đừng gây rối. Ai phạm lỗi thì đừng trách tôi lật mặt vô tình.” Đốc quân nói "Đang yên đang lành tự dưng đòi ăn cơm chung, đừng có ý đồ xấụ”