⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Phỉ Nghiên cười nói “Anh hai, anh là con trai trưởng của nhà chúng ta. Cần cha coi trọng anh, chúng ta mới có ngày lành.”
Cảnh Trọng Lẫm hài lòng gật gật đầụ
Nhìn người em gái này, lại nhìn sang Cảnh Thúc Hồng có hơi ngốc nghếch, Cảnh Giai Đồng mặt như không liên quan đứng bên cạnh, Cảnh Trọng Lẫm thở dài.
Sáu anh chị em, hai người đã là phế vật, bùn nhão không trát nổi tường, hai người chưa thành niên, không tham gia được việc lớn.
Bên phủ Đốc quân thì người nào người nấy đều hữu dụng͟͟.
Sự dũng mãnh của Cảnh Nguyên Chiêu tự không thể so, Thịnh Viễn Sơn càng là người khó đối phó.
Thịnh Viễn Sơn còn âm hiểm độc ác hơn Cảnh Nguyên Chiêụ Con người anh ấy bề ngoài nho nhã, thực chất hung tàn bạo ngược. Anh ấy bụng đầy học vấn, lại từ nhỏ đi the0 Đốc quân, cũng có tiếng tăm nhất định tɾong quân đội.
Cảnh Trọng Lẫm sợ anh ấy còn hơn cả sợ Cảnh Nguyên Chiêụ
Một trợ thủ khác của phu nhân Đốc quân Thịnh thị là Nhan Tâm, còn có trọng lượng hơn nhiều so với con gái nuôi trước kia của bà ấy là Thịnh Nhu Trinh, cũng là trợ lực lớn.
“Tương lai khó khăn.” Cảnh Trọng Lẫm nghĩ.
Tết Trung thu, phủ Đốc quân đã quyết, hai phủ đều về nhà tổ cùng lão phu nhân ăn bữa cơm đoàn viên.
Cảnh Phỉ Nghiên đoán chắc phu nhân sẽ đồng ý, cô ta cũng có cách thuyết phục phu nhân, vì vậy gánh hát, thực đơn cho Tết Trung thu, cô ta đều chuẩn bị trước.
“Lỡ bà ta thật sự không đồng ý thì sao?” Cảnh Trọng Lẫm nhìn nhà tổ phô trương thanh thế đón Tết, còn náo nhiệt hơn cả Tết Nguyên đán.
Gánh hát mời tới, có hai “ông chủ lớn”, là đào hát nổi tiếng đương thời.
Cảnh Phỉ Nghiên “Nếu bà ta không đồng ý thì chúng ta tự đón Tết. Phủ Tây của phủ Đốc quân cùng lão phu nhân đón Trung thu, chẳng lẽ không xứng long trọng như vậy sao?”
Ngừng một chút, cô ta lại cười nói "Anh hai, không lẽ anh cũng nghĩ mẹ chúng ta là vợ lẽ sao?”
Cảnh Trọng Lẫm nghẹn họng.
“Phu nhân là vợ cả, mẹ chúng ta cũng là vợ cả. Năm đó gia sản kếch xù của ông nội giao cho cha chúng ta, bây giờ là phu nhân quản lý.
Em đã nghe ngóng, sổ sách bên phủ Tây và việc vặt của phủ Đốc quân là hai sổ sách khác nhaụ Anh yên tâm, vài tháng nữa, sổ sách này sẽ vào tay em.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm nhìn cô ta “Em cẩn thận, chơi với lửa có ngày chết cháy.”
“Là các anh tự coi thường mình. Em vừa sinh ra, cha đã thương em. Từ nhỏ em đã biết mình là tiểu thư dòng chính.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Phu nhân Đốc quân Thịnh thị không có con gái, Cảnh Giai Đồng thì hơi thẳng tính, có chút ngốc, không biết lấy lòng cha, thành ra từ nhỏ Cảnh Phỉ Nghiên đã biết mình là độc nhất vô nhị.
Lão phu nhân của phủ Tây, tức là thím của Đốc quân, thấy Cảnh Phỉ Nghiên khá có năng lực, chí khí lại cao, lúc này mới chịu cử bà quản sự bên cạnh đến chỉ dạy cô ta.
Mà bà ngoại Hạ thị cũng là vọng tộc hiển hách. Bà ngoại thấy mẹ và chị gái cô ta đều không có bản lĩnh, cũng đặt tâm tư vào Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên nhận được quá nhiều sự nâng đỡ.
Cô ta hoạt bát vui vẻ, tự tin rạng ngời, Đốc quân càng thêm thích cô ta.


⬅ Trước Tiếp ➡