Chương 1020
“Mẹ tranh hư danh cả đời, anh hai, anh phải lấy đó làm gương. Học Cảnh Nguyên Chiêu, Đại phu nhân Thịnh thị kìa, phải nắm lợi ích thực tế tɾong tay, đó mới là mấu chốt.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm nhìn sâu vào cô ta.
Bên phủ Tây náo nhiệt chuẩn bị tiệc tối Trung thu, Nhan Tâm ăn sáng xong lại ra ngoài.
Cô đi tặng quà Trung thu cho Trình Tam Nương.
Lại tiện đường đi thăm Phó Dung.
Phó Dung ở một căn hộ nhỏ mặt phố, náo nhiệt sầm uất.
Nhan Tâm không gọi đïện trước, tiện đường lên gõ cửa, mang the0 mấy món quà.
“Ai đó?” Giọng Phó Dung căng thẳng, cao lên mấy phần.
Nhan Tâm không ngờ cô ấy cảnh giác như vậy, liền nói “Là chị, Nhan Tâm.”
Trong phòng yên lặng một lúc, Phó Dung vội ra mở cửa.
Tóc cô ấy như vơ vội, trông hơi rối. Nụ cười cũng rất không tự nhiên.
“Chị.”
“Chị làm phiền rồi à?”
“Không không, mời chị ngồi.” Phó Dung cười nói "Chị uống trà gì?”
“Gì cũng được.”
Phó Dung về phòng ngủ một chuyến, chỉ mở hé cửa phòng, thay bộ đồ khác, rồi lại vào ßếp đun nước pha trà.
Nhan Tâm liền nói “Chị còn phải đến chân núi Thừa Sơn thăm bà nội, không phiền Dung Dung nữa.”
Cô vốn định ngồi một lúc, thấy vậy bèn đứng dậy tạm biệt, Nhan Tâm không phải người không biết ý.
Phó Dung “Chị còn chưa uống trà...”
“Lần sau nhé.” Nhan Tâm cười cười.
Sau khi cô rời đi, Chu Mục Chi từ phòng ngủ của Phó Dung đi ra, nhìn ngó xung quanh rồi hỏi khẽ cô ấy "Đi rồi à?”
Phó Dung vẫn còn hoảng hốt “Đi rồi.”
Rồi rất bực bội nhìn anh ta "Anh cũng mau đi đi.”
Chu Mục Chi “Chúng ta cũng có gì đâu, em có thể nói thẳng với cô ấy.”
Phó Dung không đáp.
Cô ấy chỉ nói "Mục Chi, sau này anh đừng đến nữa, được không? Tối qua là em nhất thời mềm lòng, sau này em không giữ anh lại đâụ”
Dì của Chu Mục Chi mới chôn cất hôm kia.
Dựng bia mộ xong, Chu Mục Chi một mình đi lang thang, gặp Phó Dung trên phố.
Trông anh ta như con gà rù.
Phó Dung thấy anh ta như vậy, biết chuyện nhà anh ta, cũng biết tɾong lòng anh ta không dễ chịu, liền nói “Có muốn lên nhà em ngồi chút không?”
Chu Mục Chi the0 cô ấy về nhà.
Hai người ngồi không, anh ta không chịu đi, Phó Dung mềm lòng không đuổi.
Anh ta còn khóc.
Phó Dung an ủi anh ta, không biết từ lúc nào bị anh ta ôm vào lòng.
“Anh không thể ” Phó Dung căng thẳng nói với anh ta.
“Anh cũng không nghĩ tới chuyện đó, dì anh mới mất, chưa qua bốn mươi chín ngày.” Anh ta nói.
Sau đó Phó Dung đi làm.
Cô ấy ba giờ sáng tan làm về, Chu Mục Chi đã chuẩn bị đồ ăn khuya cho cô ấy.
Trong lúc giằng co, anh ta hôn cô ấy.
Không ngủ, nhưng anh ta ở tɾong phòng cô ấy nghỉ một đêm.
Phó Dung vừa tỉnh, Nhan Tâm đã tới, suýt nữa bị cô thấy.
“... Bị thiếu thần y thấy cũng không sao, cô ấy cũng không để ý em qua lại với anh, anh cũng đâu phải chồng cô ấy.” Chu Mục Chi nói.
Phó Dung “...”
“Dung Dung, thật ra anh muốn tới tạm biệt em.” Chu Mục Chi nói "Anh trai anh định đưa anh ra nước ngoài học.”
Phó Dung hơi sững sờ “Khi nào đi?”
“Tháng saụ Kế hoạch bên đó học ba năm, trên tàu biển là phải học bổ túc rồi.” Chu Mục Chi nói.
Lòng Phó Dung nặng̝ trĩu “Tốt quá, cầu tiến là chuyện tốt.”
“Dung Dung, năm nay em bao nhiêu tuổi?” Chu Mục Chi hỏi cô ấy.