⬅ Trước Tiếp ➡

Tiếng quát này của ông ấy khiến Cảnh Trọng Lẫm cũng bình tĩnh lại vài phần.
“Cô ta là ai?” Đốc quân Cảnh tiến lên, muốn vuốt mắt người chết lại.
Nhưng không được.
Người phụ nữ này lúc chết mắt vẫn mở, làm thế nào cũng không nhắm lại được.
“Con không quen cô ta, tôi không quen cô ta ” Cảnh Trọng Lẫm không kìm được run rẩy.
Anh ta rất muốn giữ bình tĩnh.
Nhưng anh ta chưa thấy người chết bao giờ, lại là tình huống bất ngờ như vậy, tim anh ta đập loạn xạ, h0àn toàn không thể kiểm soát.
Cảnh Trọng Lẫm và các em trai của anh ta giống nhau, từ nhỏ đã đi học. Lớn thêm chút, lại sang Nhật học ba năm.
Đến khi trở về, anh ta đến quân đội nhậm chức, nhưng khá nhàn rỗi, chuyện lớn chuyện nhỏ đều không đến lượt anh ta quyết định.
Quanh Nghi Thành không có chiến sự lớn.
Trong khu vực Đốc quân quản lý từng có phản loạn, là Cảnh Nguyên Chiêu đi dẹp loạn, sau đó, Cảnh Trọng Lẫm lại đến Bắc Thành làm “con tin” hai năm.
Những ngày tháng của anh ta ở Bắc Thành như những ngày tháng của Trương Nam Thù ở Nghi Thành Ăn ngủ, đọc sách.
Trương soái chắc chắn không thể chấp nhận cho anh ta đi tham quan khu đóng quân, giống như Trương Nam Thù có thể hóng hớt tin đồn, nhưng không dám nhúng tay vào dò la quân báo.
Cảnh Trọng Lẫm về bản chất chính là một thiếu gia, chưa bao giờ trải qua những ngày liếm máu trên lưỡi đao.
Thậm chí anh ta chưa từng thấy chiến tranh, cũng chưa từng thật sự ra chiến trường.
Người chết thật sự dọa anh ta phát điên, cộng thêm tɾong lòng có tật, càng sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Lúc Cảnh Trọng Lẫm sợ đến mức sắp tiểu ra quần, phó quan trưởng Liên Mộc Sinh của Đốc quân đi vào.
“... Đã chết ít nhất mười canh giờ.” Liên Mộc Sinh nhìn người chết, bình tĩnh nói với Đốc quân "Chỗ này của cô ta...”
Anh ấy nói với thi thể một câu “Xin lỗi”, rồi đưa tay ấn vào bụng dưới của người phụ nữ.
Người phụ nữ mặc hỉ phục rộng thùng thình, lại đang ngồi, Đốc quân không phát hiện bụng dưới của cô ta có gì bất thường.
Liên Mộc Sinh ấn mấy cái, nói với Đốc quân “Nếu không phải khoang bụng bị bệnh thì là đang mang thai. Trông cô ta không mập, không lý nào bụng lại lớn như vậy.”
Sắc mặt Đốc quân càng khó coi.
Ông ấy quay đầu nhìn Cảnh Trọng Lẫm "Cô ta là ai? Cho con thêm một cơ hội nói thật ”
Cảnh Trọng Lẫm biết mình phải bình tĩnh, nhưng thực tế đầu óc anh ta quay cuồng.
Anh ta chỉ khăng khăng lời nói vừa rồi của mình “Con không quen cô ta.”
Đốc quân gật đầu với Liên Mộc Sinh.
Liên Mộc Sinh làm lính cần vụ cho Đốc quân từ năm mười mấy tuổi, cũng là người lăn lộn trên chiến trường, anh ấy không kiêng kỵ gì vác người chết này lên vai định đi ra ngoài.
Cảnh Trọng Lẫm lập tức hỏi “Mang cô ta đi đâu?”
“Tìm pháp y, xem nguyên nhân cái chết của và tình hình tɾong bụng cô ta, thiếu soái.” Liên Mộc Sinh khách khí nói.
Cảnh Trọng Lẫm vô thức muốn ngăn lại, nhưng lại không biết mình rốt cuộc ngăn cản cái gì.
Anh ta ngập ngừng, nhìn Liên Mộc Sinh vác người này đi ra ngoài.
Cảnh Trọng Lẫm ở sân ngoài, những người khác của phủ Tây đều về nội viện, chỉ có mấy hầu gái thấy phó quan trưởng của Đốc quân vác cái gì đó đi ra, thấy khó hiểụ
Cũng có hầu gái lanh lợi, chạy đến cửa Thùy Hoa báo cho bà vú trực đêm.


⬅ Trước Tiếp ➡