⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Giai Đồng nhìn người này, lại nhìn người kia, không hiểu chuyện gì, nhưng cũng lười đi tìm hiểụ
Cô ấy là người hồ đồ. Người khác không gây sự với cô ấy, cô ấy tuyệt đối sẽ không chủ động đi gây sự.
Bên tiểu viện đằng kia, phu nhân lại nói với Đốc quân “Lát nữa tiệc tan, ông đưa Trọng Lẫm về, hai cha con nói chuyện.”
Đốc quân không hiểu “Nói chuyện gì?”
“Nó nóng lòng muốn liên hôn với Nhiếp gia, tôi sợ nó sẽ gây họa. Nói thật, lòng đề phòng của tôi với Nhiếp gia rất nặng̝, Trọng Lẫm vội vàng như vậy, có thể sẽ mắc bẫy. Đến lúc đó, ông càng thêm bó tay bó chân.” Phu nhân nói.
Đốc quân “Được, tôi sẽ nói chuyện với nó.”
“Đừng vội, cũng đừng mắng nó. Hai cha con ngồi xuống uống ly trà, nói chuyện rõ ràng rành mạch. Đốc quân, Trọng Lẫm là đứa trẻ thông minh, nó có thể làm nên sự nghiệp một phương.” Phu nhân nói.
Dù cho con cái phủ Tây e dè bà ấy, nhưng bà ấy vẫn trước sau như một đối sự không đối nhân, lúc cần quan tâm, bà ấy không hề giấu giếm.
Đây cũng là lý do mấy chục năm qua, Đốc quân vẫn luôn kính trọng bà ấy.
“Được, phu nhân yên tâm.” Đốc quân cười nói.
Lại nói "Bà vừa uống thêm mấy ly, tôi còn tưởng bà say rồi. Nghĩ lại tửu lượng của bà tốt như vậy, không đến mức đó.”
Phu nhân “Tửu lượng có giảm sút chút. Nhưng ngoài ông ra, người khác cũng không biết tôi uống được mấy ly. Bọn trẻ thật sự rất quan tâm tôi.”
Đốc quân nhẹ nhàng nắm tay bà ấy.
Bữa tiệc này, xem như kết thúc viên mãn chín phần.
Mọi người rời khỏi nhà tổ.
Lúc bọn họ đi, lão phu nhân còn liếc nhìn Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên không có biểu hiện gì, đi the0.
Đốc quân lại gọi Cảnh Trọng Lẫm lại “Con ngồi xe của cha, cha đưa con về.”
Cảnh Trọng Lẫm chợt căng thẳng.
Anh ta có tật tɾong lòng, bất giác cảm thấy lưng cứng đờ.
“Cha có việc ạ?”
“Qua chỗ con ngồi một lát, cha con mình nói chuyện.” Đốc quân nói "Cha muốn nghe con kể chuyện hai năm ở Bắc Thành.”
Cảnh Trọng Lẫm “...”
Anh ta rất căng thẳng, nhưng không có cách nào.
Đốc quân thấy anh ta hơi run rẩy, không hiểu tại sao.
Trước đây, Cảnh Trọng Lẫm cũng làm việc tɾong quân, không sợ ông ấy đến thế.
Tối nay nó làm sao vậy?
Một lúc sau, cảm xúc của Cảnh Trọng Lẫm mới bình ổn lại.
Đến sân của Cảnh Trọng Lẫm, lạnh lẽo, chỉ có một vầng trăng tròn tre0 lơ lửng.
Đốc quân “Người hầu hạ bên con đâu?”
“Thường ngày có một bà vú dọn dẹp, phó quan của con làm vài việc vặt, không có người khác.” Cảnh Trọng Lẫm nói.
Bật đèn lên, anh ta sợ đến phát điên.
Ngay cả Đốc quân Cảnh đã quen sóng gió cũng sợ đến lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch.
Trên sofa phòng khách của Cảnh Trọng Lẫm, có một người phụ nữ đang ngồi.
Cô ta tô mày kẻ mắt, mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, tựa như đang mỉm cười lặng lẽ.
Mắt cô ta mở trừng trừng, tròng mắt đã đổi màu, xám xịt đờ đẫn như mắt cá chết, khiến cảnh tượng này trông vô cùng đáng sợ.
Cảnh Trọng Lẫm sợ hãi lùi liền mấy bước, muốn xông cửa chạy ra ngoài, Đốc quân Cảnh cũng lùi lại hai bước, tay hơi run rẩy.
Đốc quân từng trải sự đời, ra vào vô số chiến trường, ông ấy không sợ người chết.
Chỉ là bất thình lình bị dọa giật nảy mình.
Ông ấy rút súng ra, gọi phó quan trưởng Liên Mộc Sinh bên ngoài cửa “Người đâu ”


⬅ Trước Tiếp ➡