⬅ Trước Tiếp ➡

Thanh Bình rất phối hợp.
Vì vậy, cô ta không chút phòng bị đã bị Vương Khâm giết chết.
Có lẽ lão phu nhân biết nhưng bà ta giả vờ không biết, Cảnh Phỉ Nghiên nghe xong, có chút tức giận “Anh không thể lợi dụng͟͟ tiệc Trung thu của em.”
Cảnh Trọng Lẫm nói với cô ta “Em chuốc rượu phu nhân, đến lúc đó anh cho người tre0 xác chết ở cửa sân của bà ta, bà ta sợ đến phát điên, sức khỏe sẽ càng tệ hơn, một xác hai mạng này lại liên quan đến Cảnh Nguyên Chiêu, bà ta sẽ càng thêm đau đớn tột cùng.
Chỉ cần bà ta ngã xuống, không thể quán xuyến công việc, sổ sách bên này sớm muộn gì cũng là của em. Cha không thể để mặc phu nhân giao sổ sách cho Nhan Tâm.”
Mục đích là hạ bệ phu nhân.
Tàn phá bà ấy từ mọi phương diện.
Cảnh Nguyên Chiêu đã giải quyết xong, nếu giải quyết luôn phu nhân thì Thịnh Viễn Sơn sẽ không còn đáng lo ngại.
Mọi thứ vốn rất thuận lợi, lại không ngờ nhà tổ không xảy ra chuyện gì, Đốc quân còn đích thân đưa Cảnh Trọng Lẫm về.
Cảnh Trọng Lẫm quá căng thẳng, về đến lại gặp phải cảnh này.
Đến giờ phút này, trán anh ta vẫn rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Anh ta không dọa phu nhân phát điên được mà bản thân sắp bị dọa đến phát bệnh rồi.
Anh em Cảnh Trọng Lẫm và Cảnh Phỉ Nghiên ngồi đối diện, im lặng hồi lâụ
“... Cha sẽ nghĩ sao? Chúng ta không thể ngồi không, phải nghĩ cách che đậy.” Cảnh Phỉ Nghiên đột nhiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm trầm ngâm.
“Thanh Bình chết rồi. Cô ta là người phụ nữ của Vương Khâm, cũng là Vương Khâm giết cô ta.” Cảnh Trọng Lẫm nói "Không liên quan đến chúng ta.”
“Nhưng cô ta ở tɾong phòng anh, anh nói không liên quan, cha sẽ tin sao?” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm bực bội “Em nói làm sao bây giờ, anh có thể làm gì?”
“Anh đừng gắt với em. Em sắp xếp tiệc tối Trung thu vốn là để lập công trước mặt cha. Em chỉ muốn quản gia, tiếp nhận một phần tài sản từ tay phu nhân, tài sản thuộc về phủ Tây chúng ta.
Em dùng thủ đoạn danh chính ngôn thuận, dù cha có nhìn thấu thì ông ấy cũng sẽ hiểu cho em. Em không nghĩ tới việc hại phu nhân.
Là anh. Anh cứ nhất quyết mượn cơ hội của em, giúp Vương Khâm sắp xếp màn kịch này. Em đã nói các anh lòng dạ độc ác, làm việc lại không đủ chu toàn.
Đổi là em, em sẽ ép chị thừa nhận Thanh Bình, rồi đưa Thanh Bình ra ngoài. Lỡ sau này chị không thể sinh con thì con của Thanh Bình sẽ thành chỗ dựa của chị ấy.
Các anh làm việc quá tuyệt tình, cắt đứt đường sống của Thanh Bình, còn phá hỏng kế hoạch của em.” Cảnh Phỉ Nghiên nói một hơi.
Cảnh Trọng Lẫm nhìn cô ta.
Suy nghĩ của phụ nữ bắt đầu từ những việc nhỏ, ngược lại hiệu quả khá tốt.
“A Nghiên, là anh sai rồi. Giờ làm sao?” Cảnh Trọng Lẫm nhẹ nhàng nắm tay cô ta, hỏi cô ta.
Anh ta chịu xuống nước, tâm trạng Cảnh Phỉ Nghiên tốt lên không ít.
Cô ta nghĩ một lúc “Việc đã làm, nhất định sẽ để lại dấu vết. Anh muốn phủ nhận h0àn toàn là không thể, ngược lại còn bị cha nghi ngờ.”
“Anh phải thừa nhận một phần?”
“Thanh Bình là người phụ nữ của Vương Khâm, đứa con cô ta mang cũng là con của Vương Khâm. Người cũng là Vương Khâm giết. Anh phải thừa nhận anh từng nghĩ giúp Vương Khâm đổ vạ người phụ nữ và đứa trẻ cho Cảnh Nguyên Chiêụ” Cảnh Phỉ Nghiên nói.


⬅ Trước Tiếp ➡