⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Trọng Lẫm biến sắc “Ý tồi ”
“Không phải ý tồi. Nếu anh không thừa nhận, chẳng lẽ cha không đoán như vậy sao? Điều anh tuyệt đối không được thừa nhận là anh muốn hại phu nhân.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
“Có thể nhận hãm hại Cảnh Nguyên Chiêu nhưng không thể hại phu nhân? Em đây là ý quái quỷ gì?” Cảnh Trọng Lẫm nói.
“Anh em ghen tị, chơi xấu, cha có thể hiểu, thậm chí ông ấy sẽ tự kiểm điểm là do ông ấy không đối xử công bằng giữa hai người con, nên mới khiến anh em các anh lục đục.
Nhưng hại phu nhân đó là phạm thượng. Đây là điều đại kỵ của cha. Ông ấy không chỉ là cha mà còn là Đốc quân. Anh phạm phải điều cấm kỵ này thì chính là quân cờ phế.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm đăm đăm nhìn cô ta.
Anh ta đã đánh giá thấp đầu óc của em gái mình.
Em gái anh ta có lẽ không có tầm nhìn lớn, nhưng cô ta đúng là hiểu cha.
Những năm nay, cô ta được cha hết mực cưng chiều, vượt qua những đứa trẻ khác, không phải nhờ may mắn.
Cha của bọn họ có quá nhiều con, hai gia đình, đám trẻ phủ Tây không phải tự nhiên mà có được “tình cha”.
Phải tranh, phải g͙iành.
Cảnh Trọng Lẫm thật sự ghen tị với Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu không cần phải tranh g͙iành. Cảnh Phong trước hết là cha của anh, sau đó là Đốc quân, rồi mới là cha của đám trẻ phủ Tây.
Sinh ra đã đứng ở đỉnh cao, không cần tranh đoạt, Đốc quân như liều mạng nhét tình cha cho anh.
Ở vị trí đó, đổi là con he0 cũng có thể làm nên thành tích, bản Cảnh Nguyên Chiêu chẳng có gì ghê gớm. Ngược lại, anh không học vấn, là một kẻ thô lỗ.
“Anh hai ” Cảnh Phỉ Nghiên thấy anh ta thất thần, giận dỗi giẫm lên chân anh ta một cái.
“Anh biết rồi.” Cảnh Trọng Lẫm h0àn hồn "Anh đi nhận.”
“Anh nhận rồi còn có lợi ích khác, chính là giải thích vì sao người phụ nữ đó ở tɾong phòng anh. Có phải người khác muốn hãm hại anh, nhân cơ hội bôi nhọ anh thêm? Cha sẽ thương anh.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Tâm tư của cha rất phức tạp.
Cảnh Trọng Lẫm gật đầụ
Hai người họ nói xong.
Cảnh Trọng Lẫm quyết định ngày mai đi tìm Đốc quân.
Còn Thịnh Viễn Sơn đợi ở cửa nhà lao của Sở cảnh sát, chờ Đốc quân.
“... Em chưa về nghỉ à?” Đốc quân thấy anh ấy, hơi ngạc nhiên.
Thịnh Viễn Sơn dập điếu thuốc, sương đêm rơi đầy người anh ấy, nét mày mắt hơi giống phu nhân của anh ấy phủ một lớp sương trắng, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chưa. Người phụ nữ bên tɾong, giám nghiệm pháp y có phải nói cô ta bị siết cổ chết, mang thai năm tháng không?” Thịnh Viễn Sơn hỏi.
Đốc quân nhíu mày “Đúng là nói vậy.”
Trong quân đội thỉnh thoảng cũng xảy ra chút chuyện, khiến người ta phiền lòng.
Nhưng mỗi lần quân đội có chuyện, Đốc quân đều có chuẩn bị tâm lý, thấy đây là sự nghiệp của mình, nên xử lý.
Trong nhà ầm ĩ mấy chuyện này như tăng thêm phiền não, tâm trạng Đốc quân rất không tốt.
“Người này là em cho người đặt vào tɾong sân của Cảnh Trọng Lẫm.” Thịnh Viễn Sơn nói "Tối nay, người phủ Tây đều về nhà tổ, canh gác lỏng lẻo, người của em rất dễ dàng lẻn vào.”
Đốc quân đột nhiên nhìn anh ấy.
“Em?”
“Nếu em không làm vậy thì cô ta sẽ chết tɾong sân nơi chị em nghỉ ngơi.” Thịnh Viễn Sơn nói "Người phụ nữ này mang thai con của Vương Khâm.”
Đốc quân kinh hãi.
Ông ấy im lặng hồi lâu, mới hỏi "Vương Khâm?”


⬅ Trước Tiếp ➡