Chương 1039
Đốc quân lúng túng, đồng thời có chút buồn.
Nếu không phải những lời Thịnh Viễn Sơn nói tối nay, ông ấy đã không nhận ra, đàn sư tử con của ông ấy đã lớn rồi.
Bọn chúng không cam tâm với những gì Đốc quân ban thưởng mà muốn tự đi săn. Giống như dã thú bẩm sinh khao khát máu tươi thịt sống, bọn chúng cũng khao khát có được nhiều quyền thế hơn.
Tranh đâύ tɾong gia đình g͙iàu có luôn tồn tại, chỉ là Đốc quân vô thức nghĩ bọn trẻ còn nhỏ.
“A Uẩn, là lỗi của tôi, tôi cứ xem bọn chúng là trẻ con.” Đốc quân Cảnh nói "Tôi sẽ xử lý.”
“Trọng Lẫm phải dạy dỗ. Nó là "con trai trưởng" của phủ Tây, nó nên làm gương, gần đây Phỉ Nghiên được tâng bốc quá cao, tham vọng cũng lớn.
Tôi sắp xếp một số sổ sách, giao vài sản nghiệp nhỏ cho nó quản lý. Nếu nó làm tốt thì sau này tôi sẽ giao thêm nhiều việc cho nó.” Phu nhân nói.
Đốc quân lập tức giữ tay bà ấy lại
“Cứ gây chuyện là được lợi, bọn chúng sẽ càng điên cuồng hơn.” Đốc quân nói "Không được, ít nhất bây giờ tuyệt đối không thể giao sản nghiệp cho nó.”
Lại nói "Tôi là gánh vác cả hai chi, tài sản phủ Tây vốn là tôi thừa kế. Nó thuộc về một mình tôi tức là thuộc về hai vợ chồng chúng ta. Không liên quan gì đến phủ Tây.
Nếu đám trẻ phủ Tây không nghĩ thông điểm này, cứ nhòm ngó gia sản, tôi sẽ dạy dỗ bọn chúng. Trẻ con không thể nuông chiềụ”
“Nói thì nói vậy, giờ sức khỏe tôi không tốt, Châu Châu Nhi giúp tôi quản lý công việc, Phỉ Nghiên sẽ thấy không công bằng.” Phu nhân nói.
“Châu Châu Nhi giúp bà chứ không phải thay thế bà. A Uẩn, chỉ cần bà còn ở đây, bà là chủ mẫu duy nhất, gia sản là bà quản, ba mươi năm như một.” Đốc quân nói "Đây là thái độ của tôi ”
“Tôi không phải đang thăm dò thái độ của ông.” Phu nhân cười cười.
“Nhưng tôi nên cho bà thấy rõ. Có những lời không nói, ngược lại khiến người ta nghi ngờ. Nghi ngờ sinh tâm ma, chúng ta thật sự sẽ bị người ta ly gián.” Đốc quân nói.
Đốc quân nhớ tới điều gì, cảm xúc dao động rất lớn, ông ấy ôm chặt phu nhân "A Uẩn, nếu không có bà thì cả đời này của tôi có lẽ sẽ vô cùng nhàm ċһán.”
Ông ấy thật sự yêu bà ấy
Nơi tɾong tim dành cho bà ấy luôn mềm mại như vậy, không ai thay thế được.
Ba mươi năm trôi qua, nhớ lại rung động khi mới gặp, vẫn rõ ràng đến thế.
Niềm hạnh phúc độc quyền này, người khác không thể hiểụ Thậm chí Đốc quân không thể diễn tả rõ ràng, nói cho phu nhân nghe.
Phu nhân vỗ nhẹ lưng ông ấy “Tôi biết rồi.”
“Còn bà, có hối hận khi gả cho tôi không?” Ông ấy hỏi.
Trước mắt phu nhân hiện lên dòng nước Hoàng Hà cuồn cuộn đục ngầu, nhanh chóng nuốt chửng người rơi xuống nước.
Hơi nước tanh ẩm, luôn quấn quanh bà ấy.
Bà ấy rất kiên quyết lắc đầu “Không Nếu làm lại lần nữa, tôi vẫn sẽ gả cho ông ”
Tâm trạng Đốc quân tốt lên.
Sau Tết Trung thu, Đốc quân không đi tìm Cảnh Trọng Lẫm hay Cảnh Phỉ Nghiên tính sổ.
Chỉcho dừng lại.
Bên Cảnh Phỉ Nghiên, Đốc quân cũng không nói nửa lời.
Chỉ là Vương gia rất nhanh đã tìm Đốc quân.
“... Người không thấy đâu nữa. Chính là sau tiệc tối Trung thu, nó không biết đi đâu mất.” Vương gia nóng như lửa đốt.
Đốc quân không gặp họ, chỉ để phó quan trưởng ra gặp.