Chương 1038
“Em có nhân chứng, vật chứng.” Thịnh Viễn Sơn nói "Anh rể, em sẽ từ từ nói với anh.”
Anh ấy kể lại ngọn nguồn sự việc cho Đốc quân nghe.
Anh ấy đã suy luận được bảy tám phần.
“Cảnh Phỉ Nghiên dẫn người không ngừng chuốc rượu chị em chính là muốn nhân lúc chị ấy say, bị cái xác phụ nữ này dọa sợ. Người tɾong lúc say rượu dễ bị kinh hãi hơn.
Lại đẩy cái thai của người phụ nữ cho A Chiêu, chị em chịu thêm một đả kích, còn nhân cơ hội ly gián chị em và Châu Châu Nhi. Cảnh Trọng Lẫm trộm quần áo của A Chiêu, mục đích là vậy.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân siết chặt nắm đấm.
Đám trẻ phủ Tây càng lớn càng giống Hạ Mộng Lan, Đốc quân đau lòng khôn xiết.
Cảnh Trọng Lẫm còn làm hỏng Cảnh Phỉ Nghiên.
“Anh rể, xử lý như chuyện nhà đi. Chuyện xấu tɾong nhà không thể đồn ra ngoài, em đã cho người trói Vương Khâm rồi.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân hài lòng nhìn anh ấy “Vẫn là em ra tay nhanh.”
“Nếu không bắt cậu ta sớm thì sau này đối chất càng phiền phức. Em sẽ phái người tung tin, nói cậu ta bị thổ phỉ bắt cóc, bảo Vương gia mang tiền chuộc người.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Mang tiền chuộc người, tình hình chung đều là tốn tiền vô ích, người chắc chắn không chuộc về được.
“Cứ làm vậy đi.” Đốc quân nghĩ một lúc.
Vương Khâm muốn cưới con gái ông ấy, còn dám đến nhà cũ của ông ấy dan díu với hầu gái, khiến cô ta mang thai, xem như là “khi quân phạm thượng”.
Nếu là trước kia thì đó chính là tội chết.
Mà Vương Khâm độc ác kéo hai đứa con của Đốc quân xuống nước, để bọn chúng giúp anh ta che đậy, bày ra màn kịch này vào Tết Trung thu, càng đáng chết.
Độc ác nhất thai.
Đốc quân không thể dung thứ chuyện này nhất.
Người này phải chết.
Thịnh Viễn Sơn làm việc quả quyết dứt khoát, anh ấy đã thay Đốc quân quyết định rồi.
“Anh rể, đám trẻ phủ Tây lớn rồi. Bọn chúng không chỉ muốn kẹo, muốn xe hơi mà còn bắt đầu muốn quyền lực rồi.” Thịnh Viễn Sơn đột nhiên nói.
Sống lưng Đốc quân cứng đờ.
“Vụ nổ xe của A Chiêu và Thịnh Nhu Trinh, phủ Tây h0àn toàn không biết gì sao? Anh cứ nghĩ Hạ thị ngu ngốc, nhưng những cái đầu khác của phủ Tây đã trưởng thành rồi.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân nhìn anh ấy “Bọn chúng dám hại A Chiêu?”
“Cha chỉ có một, binh quyền cũng chỉ có một, tài sản đều ở phủ Đốc quân, sao bọn chúng lại không dám? Vương Khâm vì vị trí con rể phủ Đốc quân, một công tử bột phù phiếm cũng dám giết người, huống hồ những người khác?” Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân nhắm chặt mắt.
Đốc quân về đến nhà đã là hai giờ sáng.
Phu nhân vẫn chưa ngủ.
Bà ấy ngồi tɾong phòng khách, bên cạnh chồng chất một số sổ sách, đang xem.
Đốc quân hơi ngạc nhiên “Bà vẫn chưa nghỉ à? Sức khỏe bà không tốt, thức khuya như vậy sẽ hại người.”
Phu nhân cười với ông ấy.
Bà ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay ông ấy.
Đốc quân nắm chặt tay bà ấy, nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, lại nhớ tới cảnh tượng lần đầu gặp bà ấy.
Sự kinh diễm đó, đến nay vẫn khắc cốt ghi tâm.
May mà ba mươi năm rồi, bà ấy vẫn ở bên cạnh ông ấy.
“A Uẩn, bà có sợ không?” Ông ấy hỏi nhỏ, rồi hôn lên tóc mai bà ấy.
Phu nhân cười nói “Không. Nhưng ông đến sân nhỏ đó tìm tôi, đám trẻ vội vã the0 sau, thật khiến tôi bất ngờ.”