⬅ Trước Tiếp ➡

Hai ngày sau, Vương gia nhận được thi thể Vương Khâm, người hầu phủ Tây cũng đến báo cho Hạ Mộng Lan, nói Tứ tiểu thư bỏ nhà ra đi, không rõ tung tích.
“Cái gì?”
Tin Cảnh Giai Đồng bỏ nhà ra đi là đại quản sự phủ Tây báo cho Đốc quân.
Đốc quân nghe xong, đầu óc ong ong.
Ông ấy phái người đi tìm.
Cảnh Giai Đồng không đi xa, cô ấy một mình vào ở khách sạn Vạn Cẩm, ăn ngon uống tốt.
Lúc bị tìm về, cô ấy hồng hào trắng trẻo, thay một bộ đồ mới tinh.
“... Trước đây cha có cho con vàng thỏi.” Cô ấy nói với Đốc quân "Chỉ là muốn ra ngoài chơi, lại không dám đi xa, sợ cha lo lắng.”
Đốc quân nhìn cô ấy.
Muốn mắng nhưng lại không nỡ.
Hôn sự của cô ấy, Đốc quân có trách nhiệm không xem xét kỹ, mặc cho phủ Tây chọn người.
Đốc quân nghĩ Vương Khâm là cháu trai bên nhà chồng của em họ ông ấy, biết rõ gốc gác. Nếu đã chọn người này thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Huống hồ Vương Khâm cũng xem như được Đốc quân nhìn lớn lên, hồi nhỏ khá nghịch ngợm.
Ai ngờ được, bọn họ lại lừa trên dối dưới như vậy
Em họ Cảnh Đại của ông ấy, vì lợi ích bản thân cũng không thương tiếc cháu gái.
Bọn họ chỉ giấu Đốc quân và Cảnh Giai Đồng.
Thực ra, Đốc quân phái người đi điều tra, cũng biết được tình hình gần đây của Vương Khâm. Chỉ là ông ấy h0àn toàn không để tâm, lúc này mới “đen dưới đèn”.
Ông ấy có lỗi với Cảnh Giai Đồng.
Dù Cảnh Giai Đồng có đi ngược lẽ thường, cũng không làm chuyện gì quá đáng, chỉ là ở khách sạn chơi mấy ngày.
Ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.
Trong lòng Đốc quân dấy lên chút mềm mại “Về nhà đi.”
“Con không muốn về. Cha, con có thể bầu bạn với chị Nhan được không? Con muốn ở bên chị ấy.” Cảnh Giai Đồng nói.
Đốc quân “Không được.”
Gần đây Cảnh Giai Đồng ngộ ra một đạo lý nếu cô không tranh không g͙iành thì chuyện tốt gì cũng sẽ không đến lượt cô. Người khác không cảm kích sự thấu hiểu của cô, ngược lại thấy cô vô dụng͟͟.
Mẹ không nói lý lẽ, chỉ có bên cha là có thể thông cảm.
“Cha, con tự đi hỏi chị Nhan. Nếu chị ấy không muốn thì con không làm phiền chị ấy. Được không cha?” Cảnh Giai Đồng cẩn thận nhìn ông ấy.
Đốc quân “Con hiểu chuyện chút đi.”
Bất kể là Nhan Tâm hay phu nhân, trước đây có lẽ đều không muốn gặp bất kỳ ai của phủ Tây, kể cả Cảnh Giai Đồng vô tội.
Để cô ấy đến bầu bạn với Nhan Tâm chỉ tổ thêm phiền.
“Cha, con còn chưa đủ hiểu chuyện sao?” Cảnh Giai Đồng chớp mắt, một hàng lệ lăn dài.
Đốc quân nghẹn họng.
Ông ấy cứng đờ một lúc, giơ tay vỗ đầu cô ấy “Đừng khóc nữa.”
“Cha, bọn họ bắt con gả cho Vương Khâm. Con và Vương Khâm không thân, gần như không gặp mấy lần. Sau khi chúng con đính hôn, anh ta đến nhà làm khách, chuẩn bị quà cho Phỉ Nghiên, nhưng lại quên của con.
Anh ta thực dụng͟͟ như vậy đã đủ tệ rồi, huống hồ chuyện tình cảm của anh ta hỗn loạn, bên ngoài tìm nữ sinh trung học làm bạn gái, còn đi chơi gái. Trong nhà không thể không có người biết, chỉ là không nói cho con.” Cảnh Giai Đồng khóc nói.
Đốc quân “Cha biết con ấm ức rồi.”
“Con không muốn về nhà.” Cô ấy nói "Nếu cha không cho con ở cùng chị Nhan thì cho con ra khách sạn ở một thời gian.”


⬅ Trước Tiếp ➡