⬅ Trước Tiếp ➡

Lại nói "Cha, hôn sự của con cha đừng giao cho mẹ con quyết nữa. Lần sau không biết mẹ còn đẩy thứ gì cho con.”
“Được.”
Cảnh Giai Đồng lau nước mắt, thăm dò nhìn Đốc quân “Con tự chọn một người được không?”
Đốc quân “...”
Một lúc lâu sau, Đốc quân mới nói "Con tự mình chọn được người thế nào? Để lát nữa cha bảo phó quan trưởng chọn mấy người, con xem xem.”
“Không cần.” Cảnh Giai Đồng xua tay "Không cần chọn mấy người, con muốn phó quan trưởng.”
Đốc quân “...”
Liên Mộc Sinh đứng bên cạnh ?
Cảnh Giai Đồng nhìn Liên Mộc Sinh "Cha, cha gả con cho phó quan trưởng đi. Tứ tiểu thư Lục gia, cô ấy cũng gả cho phó quan trưởng.”
Đốc quân sắp bị cô ấy chọc tức chết.
Liên Mộc Sinh là tâm phúc của ông ấy, mười mấy tuổi đã ở bên ông ấy làm lính cần vụ, Đốc quân dùng anh ấy thuận tay nhất.
Nói “được”, Đốc quân chưa hỏi ý của Liên Mộc Sinh, như vậy quá qua loa. Hơn nữa làm con rể Đốc quân, Liên Mộc Sinh chắc chắn phải vào quân đội đảm nhiệm chức vụ, chứ không phải tiếp tục làm phó quan trưởng.
Đốc quân không thể không có người này.
Nếu nói “không được” thì Liên Mộc Sinh sẽ mất mặt.
Đốc quân còn chưa nói, Liên Mộc Sinh đã lúng túng xua tay lia lịa, cướp lời trước Đốc quân “Không được, tiểu thư Giai Đồng.”
“Sao lại không được?”
“Đường Bạch cậu ấy còn trẻ. Tôi năm nay ba mươi ba, lớn hơn cô mười lăm tuổi, hơn nữa tôi là người góa vợ.” Liên Mộc Sinh nói.
Trước đây Liên Mộc Sinh từng kết hôn, là người khác giới thiệụ
Kết hôn ba năm, không có con, vợ anh ấy tìm thuốc dân gian uống khắp nơi, uống đến kiệt quệ.
Liên Mộc Sinh làm việc cho Đốc quân, bình thường bận tối mắt tối mũi, cũng không lo được việc nhà.
Vợ bệnh mất, Liên Mộc Sinh không tái hôn.
Anh ấy đối với Đốc quân trung thành tuyệt đối, nhưng với vợ, lại là người chồng rất vô trách nhiệm.
Những năm nay luôn có người làm mai cho anh ấy, anh ấy đều từ chối.
Không ngờ Cảnh Giai Đồng lại huỵch toẹt đòi gả cho anh ấy.
Anh ấy thật sự bị dọa hết hồn.
Anh ấy đưa điều kiện của mình ra, ngoài nói cho Cảnh Giai Đồng nghe, cũng là nói cho Đốc quân nghe tuổi anh ấy quá lớn, lại là người góa vợ, mọi mặt không xứng với Cảnh Giai Đồng.
Hôn nhân trèo cao, phải nhón chân mới với tới.
Cả đời Liên Mộc Sinh đều làm việc thực tế, bắt anh ấy sống phù phiếm, anh ấy sẽ rất khó chịụ
“Nhưng tôi thấy anh rất tốt.” Cảnh Giai Đồng nói "Lớn tuổi một chút, chín chắn.”
Liên Mộc Sinh “...”
Đốc quân “Con đi nghỉ trước đi, chuyện này sau này hẵng nói.”
Cảnh Giai Đồng tạm thời được sắp xếp ở phòng khách sân sau phủ Đốc quân.
Đốc quân phái người báo cho phu nhân một tiếng.
Phu nhân lúc này đang uống trà nói chuyện với Nhan Tâm.
Nhan Tâm nhắc tới Cảnh Trọng Lẫm “Vụ Niếp Kiều đánh người lần trước, cộng thêm chuyện lần này, đã xem như chặn mất đường của anh ta.
Dù cha có bất chấp đưa anh ta vào quân đội, các tướng lĩnh cũng không phục. Anh ta xem như thành quân cờ phế rồi.”
Phủ Đốc quân cần sức uy hiếp, cũng cần sức ngưng tụ.
Hiện nay các quân phiệt nhỏ khắp nơi đều kéo bè kéo cánh. Nếu Đốc quân cứ khăng khăng đề bạt Cảnh Trọng Lẫm, tướng lĩnh không phục, sẽ có cớ kéo quân đội của mình rời đi.
Đốc quân tuyệt đối không thể tự làm lập trường mình không vững, mạo hiểm nhét Cảnh Trọng Lẫm vào.


⬅ Trước Tiếp ➡