Chương 1048
Phu nhân cười nói "Giày dép còn sợ nhiều à? Quần áo g͙iày dép của con gái vốn không nên chật chội gò bó. Mua thêm một ít đi."
Cảnh Giai Đồng vâng dạ.
Ăn cơm xong, Nhan Tâm liền cùng cô ấy ra ngoài.
Những cửa hàng đồ tây tốt nhất tɾong thành phố đều tập trung lại một chỗ, khó tránh khỏi gặp người quen.
Họ còn gặp Cảnh Phỉ Nghiên.
Bên cạnh Cảnh Phỉ Nghiên có đám người Nhiếp Kiềụ
"Chị Nhan, chị." Cảnh Phỉ Nghiên cười cười đi tới chào hỏi, lại nhìn Cảnh Giai Đồng "Chị, lát nữa chị có về nhà không? Mẹ rất lo cho chị."
Cảnh Giai Đồng "Vài ngày nữa đi. Cha bảo chị ở lại bầu bạn với phu nhân."
Cảnh Phỉ Nghiên "..."
Cô ta ngàn vạn lần không ngờ tới Cảnh Giai Đồng lại dùng chiêu của cô ta, chính là lôi cha ra nói chuyện.
Cha bảo cô ấy bầu bạn với phu nhân, Cảnh Phỉ Nghiên còn có thể ép buộc cô ấy trở về sao?
Lúc riêng tư, Cảnh Phỉ Nghiên nắm lấy cơ hội, nói với Cảnh Giai Đồng "Dù là mẹ hay những người khác đều sẽ không đồng ý cho chị gả cho phó quan trưởng đâụ Chị, chị tự cân nhắc cho kỹ.
Phụ nữ mà không có nhà mẹ đẻ chống lưng, sau này chẳng phải mặc người ta xâu xé sao? Phu nhân và Nhan Tâm chỉ muốn lợi dụng͟͟ chị để đối phó với chúng ta, chị phải nhìn rõ trắng đen, đừng mắc lừa."
Cảnh Giai Đồng không tranh cãi với cô ta, chỉ nói "Chị sẽ suy nghĩ."
Cô ấy tiếp tục đi dạo phố với Nhan Tâm.
Mua sáu đôi g͙iày, Cảnh Giai Đồng mới trở về.
Khi Nhan Tâm và cô ấy bước ra khỏi cửa hàng đồ tây, nhìn thấy một người đang đứng cạnh xe ô tô của cô, đợi cô.
Chu Quân Vọng đang đợi.
Nhan Tâm nhìn thấy anh ta cũng không bất ngờ.
Thịnh Viễn Sơn bắt cóc Vương Khâm, tra tấn anh ta đến chết, mạo danh là người của Thanh Bang.
Sẽ không nói rõ, nhưng ám chỉ rất ma͙nh.
Sáng nay Thịnh Viễn Sơn đã đến khu đóng quân, Chu Quân Vọng vốn cũng chẳng thân thiết gì với anh ấy, không tìm được anh ấy, dĩ nhiên sẽ tìm Nhan Tâm.
"... Tôi mời Đại tiểu thư ăn bữa tối." Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm nhìn Cảnh Giai Đồng một cái, lại nói với Bạch Sương "Bạch Sương, cô đưa tiểu thư Giai Đồng về đi."
Bạch Sương vâng dạ.
Cảnh Giai Đồng lên xe ô tô, còn nói vọng lại "Sao cô lại đưa tôi về? Cô không bảo vệ chị Nhan à?"
Bạch Sương "Đại tiểu thư dặn tôi đưa cô về."
"Chị ấy nguy hiểm hơn, đó là Đại thiếu gia Thanh Bang." Cảnh Giai Đồng nói.
Cô ấy quen biết Chu Quân Vọng.
Bạch Sương "Tôi là người hầu của Đại tiểu thư, cô ấy dặn dò tôi làm the0."
Cảnh Giai Đồng "..."
Nói ra thì hơi chua xót, mấy người hầu cô ấy dùng, hầu như chưa bao giờ nghe lời cô ấy.
Từ vú nuôi đến những người hầu gái đắc lực bên cạnh, toàn bộ đều tự tung tự tác, lấy danh nghĩa muốn tốt cho cô ấy.
Giờ thấy người của Nhan Tâm nghe lệnh cô như vậy, Cảnh Giai Đồng có chút ghen tị.
"Chị ấy giỏi quản lý người dưới thật." Cảnh Giai Đồng nghĩ.
Có lẽ cô ấy nên học vài chiêu từ chị Nhan, thể hiện uy quyền của một tiểu thư.
Sau khi xe ô tô đi xa, Nhan Tâm thu hồi tầm mắt. Cô chỉ nói với Chu Quân Vọng "Đi ăn gì?"
"Đại tiểu thư muốn ăn gì cũng được." Chu Quân Vọng nói.
Sau đó lại nói "Tin tưởng tôi thế sao?"
"Không, tôi tin vào chính mình." Nhan Tâm nói "Anh không làm hại tôi được."
Chu Quân Vọng cười cười.