⬅ Trước Tiếp ➡

Anh ta chọn một nhà hàng đồ Ninh Ba gần đó, gọi phòng bao lớn nhất.
Hai người ngồi xuống, Chu Quân Vọng bảo người phục vụ mang hết các món đặc sản lên một lượt, sau đó mang loại rượu Hoa Điêu ngon nhất lên.
Người phục vụ nhận lệnh lui xuống, tùy tùng của Chu Quân Vọng đóng cửa phòng bao giúp họ.
"... Vương Khâm chết trùng hợp thật đấy. Người Vương gia đều đang nói cậu ta chết tɾong tay Thanh Bang. Cha của Vương Khâm còn muốn tìm cha tôi nói chuyện phải trái." Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm "Không phải anh ta chết tɾong tay Thanh Bang sao?"
"Đại tiểu thư, cô cũng chơi chiêu này với tôi à?" Chu Quân Vọng cười cười "Tôi là biết trước mới đến hỏi cô đấy."
Nhan Tâm "Tại sao lại hỏi tôi? Chẳng lẽ tôi giết Vương Khâm?"
"Cho dù không phải, nhưng Đại tiểu thư chắc chắn biết chuyện."
"Chuyện trên đời này, tôi biết quá nhiềụ Chuyện nào cũng cần đối chất sao?" Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng hơi sững người.
Anh ta nhanh chóng hiểu ra, Đốc quân biết chuyện, hơn nữa là Đốc quân ngầm đồng ý, thái độ của Nhan Tâm đã truyền đạt ý tứ này.
Anh ta cười nói "Nói vậy thì tôi nuốt chửng mấy cửa hàng đồ tây của Vương gia, Đốc quân sẽ không trách tôi chứ?"
"Quân gia, đây là hai chuyện khác nhaụ Thanh Bang các anh có bến tàu còn chưa đủ sao, mà đến cửa hàng đồ tây cũng muốn nhúng tay vào, không sợ tham lam quá nuốt không trôi à?" Nhan Tâm nói.
Đốc quân muốn Vương Khâm chết, không có nghĩa là Đốc quân muốn tiêu diệt Vương gia.
Vương gia là nhà chồng của em gái Đốc quân, Vương Khâm chỉ là một đứa cháu bất tài.
"Buôn bán còn sợ nhiều à?" Chu Quân Vọng nói.
Từ chỗ Nhan Tâm, anh ta đã có được tin tức hữu ích, Nhan Tâm cố ý nói cho anh ta nghe, nếu không anh ta chẳng moi được gì.
Nhan Tâm rất quen thuộc với đường lối của anh ta. Những gì cô không muốn nói, anh ta không thể lừa ra được.
Sao cô đột nhiên tốt với anh ta thế?
"... Mục Chi định ra nước ngoài à? Tôi nghe chị Trình nói vậy." Nhan Tâm chuyển chủ đề.
Chu Quân Vọng "Phải. Nhưng không phải tôi ép buộc nó, là tự nó đề nghị với tôi, định đi học chút gì đó, sau này có thể tự nuôi sống bản thân."
"Tôi còn tưởng có anh nuôi cậu ấy là đủ rồi." Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng "Tôi cũng nghĩ vậy, cũng nói với nó như thế, nhưng nó không tin. Người trẻ tuổi mà, luôn nghĩ mình có thể bay lên trời, cũng tưởng rằng nỗ lực là có ích. Cứ để nó thử xem sao."
"Nghe như anh và tôi g͙ià lắm rồi ấy." Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng "Già là một loại địa vị. Cô và tôi đều là những người tự mình kiếm sống, quả thực là bậc lão làng."
Nhan Tâm cười nói "Cảm ơn anh đã công nhận tôi."
Hai người vừa nói đùa vừa trò chuyện thêm vài câụ
Nhan Tâm đột nhiên hỏi anh ta "Ngân hàng kiểu mới dạo này thế nào rồi?"
"Chẳng có động tĩnh gì cả. Sao thế?" Chu Quân Vọng không hiểụ
Nhan Tâm "Tôi nhớ là ngân hàng kiểu mới tɾong thành đều thuộc về phủ Đốc quân, cũng có một số là của A Chiêụ Dạo này họ không có động tĩnh gì sao?"
"Hình như là không."
"Thế còn tiền trang? Thanh Bang các người có tiền trang, dạo này định làm gì?" Nhan Tâm hỏi.
Trong lòng Chu Quân Vọng dấy lên cảnh giác, cười nói "Tôi không quan tâm đến cái này. Tôi đi nghe ngóng giúp cô nhé?"
Nhan Tâm "Cũng được."


⬅ Trước Tiếp ➡